Kaka
by On July 20, 2012
157 views

Chay Tram Sa


Hằng


Truyện ngắn




nghe thuat2 (1)



Cuộc đời tr4i chả ra hồn g cả. Suốt hai thng r졲ng vo Si G࠲n với ng anh đang ăn nn l䪠m ra, tm hồn ti cũng chẳng cⴳ g cựa quậy gọi l s젡ng sủa. B chị du cࢳ x nghiệp may gom đến cả trăm cng nh�n cn ng anh th⴬ tiếng tăm rền vang văn giới Si Gn suốt ngಠy đnh giặc với cng việc vᴠ cng việc. Su mươi ng䡠y hầu như ti nằm nh suy nghĩ. V䠳i tay lấy mấy tờ bo liếc qua loa, tắt ti vi sau điểm tm sᢡng với ng anh, v nghe tiếng động của th䠠nh phố thức giấc. Tm hồn ti cứ ⴹ l.


S젡ng mai về. Tiếp tục lm đời anh gio quࡪ tẻ nhạt với b vợ suốt ngy rỉ rả mấy vở tẻ nhạt trong cuộc sống tẻ nhạt đều đều. T࠴i quyết định đng bộ thật och xuống phố. Chiều nay. Để lấy lại tư thế động vi㡪n tinh thần. Sau khi lm xong mấy chuyện vặt ng anh nhờ, tഴi gh qun c顠 ph ra vẻ nhất ở khu phố.


Qun cꡠ ph trung bnh nằm khuất trong một khu phố trung bꬬnh. Giữa phồn hoa Si Gn, nಳ c mặt như l kh㠴ng g cả. Ngay cả ci t졪n nghe cũng trung bnh: C ph젪 Thảo. Ti nghĩ b chủ qu䠡n hay c con gi cưng t䡪n Thảo. Nhưng khng.


Ti uể oải bước v䴠o qun. Một c gᴡi nhan sắc trung bnh tc cắt ngắn ngồi chiếc ghế ngo쳠i bật đứng dậy v vội mở nụ cười. Ti thoഡng mĩm cười cho lại, ngập ngừng giy lࢡt, rồi bước thẳng vo pha trong. Một c୴ gi khc mặc vᡡy ngắn từ trong bước ra đng lc t꺴i ko ghế ngồi st v顠o tường.


- Thưa anh dng g ạ?


- Cho c鬡i đen.


Ti ngẩng ln v䪠 bắt gặp ci nhn của c᬴ gi tc cắt ngắn d᳡ng rất đ thị đang đứng sau lưng. C g䴡i c vẻ chần chừ, rồi trở ra ngồi lại chiếc ghế cũ, nụ cười ho đi thấy r㩵.


Qu!n vắng khch. Bất chợt ti nghe buồn. Tiếng hᴡt Mỹ Linh bản Ở trọ cht cha qua cại my ht cũ khᡴng giải quyết được g. C g촡i mặc vy ngắn bưng khay c phᠪ tới. Thao tc gọn nhẹ. Gọn nhẹ cả khi c kᴩo ghế ngồi cạnh ti.


- Anh mới gh qu䩡n em lần đầu? C d dặt hỏi.


- Ừa, hai ba lần g䨬 đ. Nhưng gặp em lần đầu.


- Em mới qua đy hơn ba th㢡ng nay.


- Hơn ba thng cũng đ lᣠ nhiều. Ti ni, hờ hững vậy th䳴i. C gi vẫn đứng đ䡳. Ti nhn l䬪n: khun mặt kh xinh. T䡴i ni:


- Cho anh mấy điếu ba số.


C g㴡i đứng dậy bước đi v nhanh chng trở lại. Vೠ lại ngồi, tay ghế đụng vo tay ghế ti. Tഴi nghĩ cũng khng đến nỗi no v䠠 bật cười ra tiếng.


- Chuyện g vui dzậy.


- Anh đang tm tư bỗng c좳 người đẹp ngồi cạnh, dzui dzậy thi, - ti n䴳i.


- Anh kho khen. C g鴡i khoẻn cười duyn v hơi nghi꠪ng đầu về pha ti. Đẹp trai như anh cũng c� chuyện buồn ạ.


Ti nhn v䬠o mắt c gi: đ䡴i mắt ngi ngủ. Ti khᴴng biết ni g th㬪m. C b cũng đ䩡o để, ti nghĩ. Một anh chng rằn ri bước v䠠o qun. C gᴡi c tc ngắn kh㳴ng đứng dậy m vội đưa tay ln ngăn bઠn tay anh chng toan đưa ra bẹo m m࡬nh. Chắc khch quen. Thu - tn c᪴ gi mặc vy ngắn - đứng dậy đi vᡠo mang ra ly c ph đડ. C lẽ hắn ko tay Thu ngồi v㩠o cạnh ghế hắn. Ti nghe tiếng chn ghế cạ v䢠o nền xi măng ku rt một cꭡi kh mạnh. Ti cầm ly lᴪn ngồi ghế trước cch ba dy. Cᣴ gi tc ngắn liếc qua t᳴i, khng nhc nh亭ch.


- B ơi, cho ci b顬nh tr. Ti kപu tiếng đủ nghe. C gi đứng dậy bước về ph䡭a ti cng l乺c Thu cũng vừa đi tới.


- qu*n, xin lỗi. Chạy qua bn kia đường mua hộ anh ci quẹt ga. C꡴ gi cầm tiền chạy đi.


Thu định ngồi xuống thᠬ g kia gọi. Thu trở lại với g.


- Thối lại cho anh.


- Em cầm đi. C㣴 b lưỡng lự rồi quấn tờ giấy hai ngn trong l頲ng bn tay.


- Em tn gબ?


- Dạ Trm, giọng c b⴩ l nh.


- Ngồi đ�y đi. Trm ngập ngừng ngồi xuống.


Ngay khi c b⴩ vừa ngồi, khng hiểu sao ti đưa tập b䴡o đến cả su mươi bi viết về ᠴng anh ti mới photo định mang về khoe dn nh䢠 qu cho c b괩 xem. Ti chỉ vo bức ch䠢n dung ng anh thật hch.


- Biết ai kh䡴ng?


C b nh䩬n chăm ch bức ảnh rồi quay sang trố mắt nhn tꬴi.


- Anh ?


- Cn ai vಠo đy nữa. Ti trả lời bừa, tự nhi⴪n đến ti cũng khng ngờ.


Anh Ch䴠m ? Trm hỏi. Tࢴi thong giật mnh. Nhiều người thường giấu lai lịch sắc tộc của mᬬnh. Ti cũng thế. Tnh mang 䭴ng anh ra dọa thin hạ, ai ngờ. C b괩 đ nhn thấy t㬭t của tờ bo. Bỗng ti sᴡng ra ci . Tὴi nhn thẳng mắt Trm, rồi nh좬n xuống. C b c䩲n qu trẻ, như mới vo thᠠnh phố. Ci đầu mới cắt kia, mng tay cᳲn dnh mu đất n�y. Trm ng chⳲng chọc ti. Lc n亠y kẻ bối rối l ti chứ khഴng phải c b, t䩴i cảm gic vậy.


- Anh khng giống Kinh ᴠ? - Ti hỏi.


- Em khng biết.


- Ch䴠m hử?


C b kh䩴ng ni, đặt tay ln tay t㪴i. Ti toan rụt lại, nhưng rồi thi. T䴴i nghĩ Trm chưa đến nỗi rnh đời. B⠠n tay c b hơi run.


- Anh người Ấn Độ lai Th䩡i Lan. Khi anh mới ba tuổi th cha mẹ anh mất bởi chiến tranh. Anh được ng b촠 gi người Chm bࠡn thuốc dạo mang về Phan Rang nui. Ti n䴳i như thuộc bi. Rồi ngưng, liếc sang c bഩ. Trm nhn t⬴i chầm chầm. Ti hỏi:


- B qu䩪 đu?


- Dạ Quế Sơn… Quảng Nam đ mⳠ…


Ti thong giật m䡬nh. Hay Trm l Ch⠠m? L hậu duệ của người Chm xưa? Nghĩa lࠠ cng dng m鲡u với ti? Thuở b t䩴i nghe ng ngoại kể về dng giống Ch䲠m lưu lạc khắp đất nước Việt Nam. Nhất l ở miền Trung. Xứ Quảng. Qun Lࢽ đnh vo Trᠠ Kiệu hay qun L chiếm Đồ B⪠n, người Chm dắt du con chୡu chạy ln ni. Một phần ở lại tr꺠 trộn vo với người Việt. Một số người Việt hiện nay vẫn dng họ Tr๠ hay họ Chế, - ng anh nh văn t䠴i ni thế. Họ khng t㴬m đến Phan Rang nhận mnh l Ch젠m, nhưng ở su nơi tm khảm, họ ngấm ngầm biết m⢬nh l Chm.ࠠ



T4i nắm lấy tay Trm, nghe bn tay c⠴ b ấm.


- Học xong lớp mấy rồi nghỉ? - ti hỏi.


- Lớp T鴡m. Ở qu nhổ cỏ t tiền lắm, mẹ bảo vꭠo thnh phố lm thࠪm gip em học…


- Anh cũng cực lắm. Nn anh cố học thật giỏi. Vꪠo Đại học anh cũng học rất giỏi. Một khi người Kinh yᴪu anh. Em c biết kh㡴i l g kh଴ng?


- Dạ khng.


- Người đẹp nh trường đấy. Anh chị bỏ học dắt nhau về Nha Trang sống ấm 䬡p hai thng. Lng mạn lắm…


Trᣢm im lặng. Ti tiếp: - Giải phng về, cả nước đ䳳i. Thin hạ bn nhꡠ cửa, của cải đi vượt bin. Một tổ chức lo cho anh chị đi. Vừa bước ln tꪠu anh nổi hứng khng muốn đi nữa. Anh khng thể xa Việt Nam, em ạ. Anh nhảy xuống. Chị cũng toan nhảy theo. Nhưng 䴴ng anh họ gh chị lại. Anh thấy chị khc hai mắt ướt đẫm. Một 쳴ng trung nin vc khẩu M15 ra dọa bắn anh. Kh꡴ng được lộ, chết cả lũ, ng ni. Chị lao tới nằm đ䳨 ln khẩu sng. V꺠 ku anh chạy đi chạy đi. Giọng ti kể đều đều, như thuộc b괠i…


Ti liếc mắt sang Trm. C䢴 b lặng đi.


- Anh đau khổ lắm. Năm năm sau anh lấy vợ cng qu鹪, con ng thứ trưởng chế độ cũ.


- Chị ấy c thư g䳬 cho anh khng? Trm chợt hỏi


- Kh䢴ng, bọn anh khng c địa chỉ của nhau. Anh chị thương nhau v䳠 c một đứa con trai. Nhưng khi ng thứ trưởng biết anh kh㴴ng phải l Chm thuần thࠬ ng khng cho anh ở nh䴠 ng nữa.


Ti kể một hơi, như bị ch䴭nh cu chuyện của mnh l⬴i đi. Buồn cười vậy chớ.


- Tại sao anh chị khng ra ring?


- Người Ch䪠m theo chế độ mẫu hệ v con trai phải về nh vợ, em ạ. Buồn quࠡ anh đi vo Si G࠲n viết văn. Anh cn lập một x nghiệp may cho d⭢n qu vo thꠠnh nữa. Ti đưa bức ảnh chụp x nghiệp chị d䭢u cho c b xem.


- Thế c䩲n chị?


- ng cụ khԴng cho chị theo anh.


- Anh khổ qu nhỉ. Trm nᢳi. Ti nghe nng nuốt nước bọt.



- Trm ra ghế ngoi ngồi đi. Giọng Thu n⠳i sang, kh sẵng.


Trm vẫn mᢢn m cnh tay t꡴i.


- Thường họ Chế l Chm phải khng anh? - Tഴi nghe giọng c b run run.


- Ừa, c䩳 lẽ vậy.


- Nhưng khai sinh em ghi dn tộc Kinh.


T⠴i giật mnh, liếc nhanh sang c g촡i.


- Trm mầy ra dọn bn n⠨... - Giọng Thu như qut.


Trm "dạ" lớn, quay lại m᢬nh nghing hẳn sang với ti:


- Em nghe cha n괳i ng nội c anh em l䳠 Chm ở Phan Rang.


Ti nghe choഡng, mu dồn ln đầu n᪳ng bừng. Khng ngờ cu chuyện do đầu 䢳c bệnh hoạn của mnh bịa ra để khng l촠m g cả đ c죳 tc dụng. Cả ti cũng xᴺc động, khng lm chủ nổi m䠬nh nữa.


- Em v o Si Gn bao giờ? T಴i hỏi, nắm chặt lấy bn tay Trm.


- Dạ hơn thࢡng, anh . Em lm lon bia nhưng tay bị đứt miết nࠪn xin vo phụ qun. Nࡠng xe bn tay cho t⠴i xem, nhiều vết cắt cn chưa lnh hẳn.


Anh thanh ni⠪n bước ra. Trm đứng dậy. Ti buⴴng tay c gi ra.


- Anh sẽ t䡬m cch gip em. - TẴi ni với theo.


- Nh anh nh㩩. - C gi ngoảnh lại, n䡳i giọng nghn nghẹn, chạy mất ht v躠o pha trong.


Nhưng gip l�m sao được trong lc ti anh gi괡o nh qu quનn khng nui nổi vợ con phải chạy v䴠o Si Gn ăn chực ಴ng anh b chị kh t೭nh. Chị du ti cực gh⴩t mấy ng la c qu䠡n x. Phu qun chị th᢬ lun sống dưới php nh䩠 của b vợ. Lm sao mࠠ giới thiệu. Ti, vị anh hng nhất thời v习o chiều nay dưới mắt Trm sẽ hnh xử thế n⠠o đy? Ti thương cảm hoⴠn cảnh c gi. C䡴 gi hy cᣲn chưa đến tuổi lao động nữa. Dẫu sao Trm khng ẹ như tⴴi, vẫn dm nhận sắc tộc. Khun mặt vᴠ đi mắt vẫn cn nguy䲪n chất mộc mạc dn d. Đ⣴i mắt ấy đ nhn t㬴i cầu cứu, chiều nay.



S!ng hm sau ti l䴪n xe đ về Phan Rang m l⠲ng nặng như c gạch đ. Rồi nguy㨪n cả tuần ti cứ ngẩn ngơ ngơ ngẩn. Nghĩ mi vẫn kh䣴ng tm ra được cch gi졺p c b Ch䩠m tội nghiệp. Tại sao mnh khng n촳i ng anh treo bảng tuyển người rồi qua mch Tr䡢m đến xin việc nhỉ. Anh tốt bụng chắc sẽ nhận thi nhất l khi Tr䠢m bảo mnh l Ch젠m. C khi anh cn ưu ti㲪n nữa.


Nghĩ thế, chiều thứ Bảy sau ti tạt sang bc thủ quỹ trường ứng lương th䡡ng, nhảy xe vo thnh phố. Kh࠴ng gh ng anh, t鴴i đến thẳng qun C phᠪ Thảo. Thu nở nụ cười rất tươi cho ti. Vഠ khng đợi ti hỏi, c䴴 nng ni lu೴n:


- Tr"m đ bị thi việc gần tuần nay rồi.



Trch từ cuốn tập san Vijaya #8

Posted in: Bút ký - Truyện
Like (1)
Loading...
1
Kaka
câu chuyện nghe rất tội nghiệp cho cô bé mang trong mình dòng máu Chăm, họ chế....phải lam lũ giữa chốn phố thị...
Bích Hiên
thương wa'!.....hjx.....e ko bít mik có được như cô bé í ko? chỉ bít xài tiền chứ có bao jo` bít kiếm tiền đâu. Tại sao Chàm lại bị kì thị thế nhĩ!