63 views

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em


Nỗi nhớ trong tim em, em nhớ về với mẹ


Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế


Bạn c nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tn t㪴i…


(Chiếc l đầu tin - Ho᪠ng Nhuận Cầm)


Đ l những c㠢u thơ em đ từng ngy ng㢴 đọc cho ti nghe vo một ng䠠y trời mưa tầm t. Chng t㺴i ngồi bn nhau nhn mưa hắt vꬠo bức tường ru xanh v những chiếc ghế đꠡ đ bụi mu thời gian. Em n㠳i với ti về những mơ ước được lm c䠴 gio dạy văn, được đứng trn bục giảng say sưa b᪬nh một cu thơ tuyệt tc. Khi ấy, t⡴i nhn vo mắt em thấy long lanh một ch젢n trời rộng mở, nghe thấy tiếng tim em đập mạnh v xc động. C캳 lẽ ti đ y䣪u em l v thế....



Em học sau ti một lớp nhưng lại ở cng l习ng nn sng nꡠo ti cũng qua nh đ䠳n em đi học. Lc đầu cũng chỉ l t꠬nh anh em, thương Hạnh nh ngho kh਴ng c xe đạp đến trường nn mẹ động vi㪪n ti gip đỡ em. Thế l亠 sng no tᠴi cũng ngồi ngoi cổng đợi em phơi sắn, giặt quần o xong mới tất tả đến trường. Nhiều hࡴm hai đứa bị muộn học, bị mời ln phng hiệu trưởng “uống nước ch겨”, em nhn ti nước mắt rưng rưng đầy hối lỗi. Những l촺c ấy ti cng thương em hơn v䠠 tnh yu gieo v쪠o lng ti những tia nắng đầu ti⴪n lc no kh꠴ng biết nữa. Chỉ biết rằng mỗi sng thấy em ho sặc sụa trong ln ᠡo mỏng l tim ti thắt lại. Nhഠ em ngho, bố em mất sớm bỏ lại bốn mẹ con em. M em th蠬 lại l chị cả nn hầu như những c઴ng việc trong gia đnh lc mẹ vắng nh캠 mnh em qun xuyến. Nh졬n đi tay nứt nẻ đến tứa mu của em v䡬 suốt ngy dầm sương lạnh đủ khiến cả đm t઴i khng ngủ được. Ti cũng ngh䴨o, nhưng vẫn khng hiểu v sao em lại ngh䬨o đến vậy, ngho đến cuốn vở đến trường đ viết tr裠n ra khắp bốn mặt ba vẫn khng c촳 tiền mua. Nhưng lần no cứ thấy ti định giഺp đỡ l em lại chối từ. Em bảo “em khng quen nhận của người khഡc, bất cứ thứ g”. Ti c촠ng yu v thương em hơn nữa.


Kh꠴ng hiểu v sao mẹ lại đọc được những suy nghĩ của ti. Một buổi tối mẹ gọi ri촪ng ti ra hin bảo:


- Từ mai th䪴i khng cần phải sang đn c䳡i Hạnh đi học nữa. Mẹ đ nhờ đứa khc đ㡳n con b rồi. Con hy chuy飪n tm vo việc học h⠠nh đi.


Ti hiểu r tấm l䵲ng người mẹ nhưng mỗi sng ti vẫn đến chở Hạnh cᴹng đến lớp. Điều ấy khiến cả hai đứa ti vui. D t乴i khng khi no b䠠y tỏ tnh cảm của mnh nhưng t쬴i tin l em hiểu. Chng tິi đ ở bn cạnh nhau suốt những năm th㪡ng học tr nhiều kh khăn, vất vả nhưng cũng kh⳴ng thiếu niềm vui. V thương nhau, chng t캴i cng cố gắng học tập thật tốt. Ngy t࠴i nhận giấy trng tuyển Đại học, cả lng đến ch꠺c mừng, em cũng đến, đứng np tt g魳c sn, cầm b hoa nhỏ hⳡi từ vườn nh, mắt ngấn lệ nhn t଴i bằng nh nhn hạnh phᬺc. Trước khi xuống thnh phố học, được sự đồng của cha mẹ, tུi cặm cụi sửa lại chiếc xe đạp lm qu tặng em. Đ࠳ l chiếc xe đ gắn bࣳ nhiều kỉ niệm đẹp đẽ nhất tuổi học tr khi sng s⡡ng ti đo em đến lớp.



Ti xa nh, xa em n䠪n thnh phố cng trở nࠪn xa lạ, ngy như chậm chạp tri qua cഹng với biết bao nhung nhớ. Nhưng dần dần ti cũng quen được mi trường sống mới. T䴴i ha nhập với bạn b, tham gia nhiều hoạt động t⨬nh nguyện, hoạt động cộng đồng lm nỗi nhớ nhung qu nhઠ v người em gi nhỏ cũng vơi dần. Những bức thư em viết cho tࡴi vẫn dấu kn những yu thương đằng sau con chữ đầy vẻ hồn nhi�n. Ti kể cho em về thnh phố, về giảng đường, về những miền qu䠪 xa xi ti từng được đặt ch䴢n trong mỗi lần theo đon đi tnh nguyện. T଴i ni với em về một cnh cửa rộng lớn đang chờ đợi em ph㡭a trước để rồi thư sau nhận thấy sau những dng chữ trn trịa lⲠ sự nỗ lực học tập của em.


Nhiều đm ngồi một mnh trꬪn sn thượng k t⭺c x, nỗi nhớ em lại a về. Nhớ những buổi trời mưa to, hai đứa chung một cṡi o mưa rch, dᡡng em ngồi co ro đằng sau xe đến tội. Nhớ những ma thu, em c th鳳i quen hay nhặt những l du da xoan đᢣ a vng rồi ꠩p vo cuốn sổ nhỏ. Cả những buổi chiều sau giờ lao động cng ഭch của ton trường, ti thường chở em loanh quanh mấy cഡnh đồng la đương thời con gi. Hương l꡺a quyện vo tc em thơm dịu, em cất tiếng hೡt trong vắt, ngước đi mắt long lanh ln bầu trời. Kh䪴ng khi no ti tഴi thấy em đẹp v hồn nhin đến vậy.


Rồi ngઠy vui cũng đến. Em đỗ Đại học Sư phạm II, ngy biết tin vui em gọi điện cho ti khളc nức nở. Ti cảm nhận được bờ vai b nhỏ đang rung l䩪n khe khẽ. Lc ấy, ti chỉ ước g괬 c thể ở bn cạnh, để 㪴m em vo lng nಳi với em một lời chc mừng thật ấm p. Nhưng t꡴i đ khng thể c㴳 mặt bn cạnh em, ngay cả những ngy đầu ti꠪n bỡ ngỡ ở một thnh phố mới, một ngi trường mới, em cũng chỉ cള một mnh. Cũng chỉ v khoảng c쬡ch xa nhau m tnh cảm giữa ch଺ng ti cứ dần trống trải. Khi ti biết em y䴪u một người con trai khc, ti đau nhưng vẫn để em ra đi mᴠ khng hề nu k䭩o. V ti biết em cần c촳 một bờ vai bn cạnh chứ khng phải một h괬nh bng xa xi. T㴴i đứng lại, cầu chc em hạnh phc, d꺹 thi thoảng trong giấc mơ su ti vẫn gặp lại ⴡnh mắt em long lanh, ngước ln trời chiều năm nao. Nỗi nhớ như dng đầy, ứa nghẹn.



By giờ em đ ra trường, đ⣣ trở thnh c giഡo dạy văn như em vẫn ước. Em cũng đ c một gia đ㳬nh hạnh phc. Ti cũng vậy, tr괡i tim đ dọn chỗ cho một người con gi ngoan hiền kh㡡c. Nhưng khng hiểu sao mỗi khi trở về qu, đi tr䪪n con đường lng th lଲng lại xốn xang đến lạ. Ti thấy mnh như trẻ lại, l䬲ng trong khng bụi bặm, tim reo ln khe khẽ những niềm vui tuổi học tr䪲. Lc ấy nhớ em gi bꡩ nhỏ ngy xưa. Nhớ lắm!


By giờ chắc em khࢴng cn thi quen nhặt lⳡ vng như ngy xưa nữa. Nhưng t࠴i th vẫn lun giữ trong m촬nh những ma thu bn em thật đẹp. L骲ng lại khẽ ngn ln khe khẽ c⪢u thơ em từng đọc cho ti một chiều mưa ướt o:


Anh đ䡣 yu em, em đ xa rồi


C꣢y bng hẹn h chಬa tay vẫy mi


Anh nhớ lắm chỉ e rằng ngoảnh lại


Chẳng thấy trn s㪢n trường, chiếc l buổi đầu tin...”


Em biết kh᪴ng, d cho khng biết bao nhi鴪u ma xun, hạ, thu, đ颴ng đ đi qua. D cho ch㹺ng ta mỗi người đều c một con đường hạnh phc ri㺪ng, th trong gc nhỏ tr쳡i tim anh, vẫn cn chỗ để nhớ nhung thi thoảng lại trở về nhưng nhức. D c⹳ bất cứ chuyện g xả ra, th anh vẫn lu쬴n mong em hy ngước ln bầu trời bằng đ㪴i mắt trn ngập tnh yପu thương v hy vọng. Nh e

Posted in: Bút ký - Truyện
Be the first person to like this.