Kaka
by On February 9, 2019
36 views

Written by Ysa Cosiem 

 

Kính thưa Mikwa deixaai,

Nhân thấy một cái video chiếu cảnh con nít Chăm ở Seattle xắp hàng lấy đồ ăn, trong khi xếp hàng chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, và người lớn cũng xữ dụng tiếng Anh với các cháu, tôi sực nghĩ....nếu thế hệ Cha Mẹ chúng chết đi thì chúng có còn nhận mình là Chăm nữa không khi hoàn toàn không biết nói và viết tiếng Chăm?

Tôi nghĩ là do sự giáo dục của gia đình mà ra. Cha Mẹ chúng quá bận rộn với mưu sinh hằng ngày rồi bỏ mặc chúng nói gì thì nói, nhưng khi anh Dave Paulson, một Tiến Sỉ sinh đang nghiên cứu về ngôn ngữ học có cho tôi xem một bài khảo cứu của một Tiến Sỉ ngoại quốc định cư ở Mỹ về tình trạng con cái của những nhập cư được sinh ở Mỹ thường mất đi khả năng song ngữ, trong khi Cha Me chúng thì lại có khả năng song ngữ cao hơn chúng. Bài phân tích này dựa vào các cuộc khảo sát và phỏng vấn với di dân người Mễ tại Mỹ cho ta chút le lói hy vọng là nếu ta biết các khuyết điễm thì có thể tránh và có thể giúp con cháu Chăm trao giồi và phát triển khả năng song ngữ, vừa nói tiếng Anh ở xã hội vừa lưu loát trong tiếng Mẹ đẽ của chúng.

Tôi cố gắng dịch theo khả năng. Nếu mikwa deixaai nào thấy lổi xin com hay inbox cho tôi biết để sửa lại. Rất cám ơn!

Naples, Italy 2/8/2019
YC

-------------------------

QUY TẮC BA-THẾ HỆ

(Bài dịch tiếng Việt ngày 8 tháng Hai năm 2019 do Ysa Cosiem)

Bài này bằng tiếng Anh được đăng bởi Blogger có biệt danh là Communitylove2015 (tên thật Diana, là một người nhập cư vào Hoa Kỳ) trên Blog mang tên "BE BILINGUAL !!" ngày 29 tháng 3 năm 2015

Source: https://bilingualcommunity.wordpress.com/…/three-generatio…/

Tại sao một số cha mẹ song ngữ có thể nuôi dạy trẻ song ngữ trong khi những người khác không thành công?

Tôi đã từng có giả định rằng mọi người lớn lên trong một gia đình song ngữ sẽ tự nhiên trở thành song ngữ. Nhưng điều đó là không đúng sự thật. Trong suốt những năm qua, tôi đã sống ở Hoa Kỳ, đất nước đa văn hóa, tôi đã gặp nhiều người có cha mẹ và ông bà nói chuyện với họ bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của họ. Thật ngạc nhiên, khi tôi chỉ gặp một số người có thể nói cả hai ngôn ngữ (tiếng Anh và ngôn ngữ bản địa của gia đình họ) một cách hoàn hảo. Hầu hết họ chỉ có thể nói một vài từ và/hoặc hiểu ngôn ngữ mẹ đẻ của họ mà thôi!

Nhìn quanh tìm một nghiên cứu có thể cho tôi cái nhìn sâu sắc về hiện tượng này, tôi thấy một nghiên cứu của Nhóm nghiên cứu song ngữ thuộc Đại học Miami (BSG) (Miami Bilingualism Study Group). Trong nghiên cứu của họ, các nhà nghiên cứu đã tuyển dụng 25 em bé trong các gia đình song ngữ và theo dõi sự tiến bộ của chúng cho đến khi lên 3. Trong nhiều năm, họ đã quan sát tất cả các em bé học nói các từ và các cụm từ bằng cả tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha, nhưng khi đến 3 tuổi, một vài trong số các em bé đã ngừng sử dụng tiếng Tây Ban Nha. Chúng không đủ thoải mái trong ngôn ngữ thứ hai để trả lời cha mẹ hoặc các nhà nghiên cứu bằng ngôn ngữ đó, còn ít hơn nữa khi chúng tự tương tác bằng tiếng Tây Ban Nha.

Chúng tôi biết rằng trẻ em dễ dàng tiếp thu ngôn ngữ đa số, ngay cả khi cha mẹ chúng không thể nói được ngôn ngữ đó. Chúng tôi biết rằng trẻ em có một khả năng tuyệt vời để học ngôn ngữ. Tuy nhiên, tại sao một số trẻ em lớn lên trong các gia đình song ngữ học cả hai ngôn ngữ, trong khi những người khác thì không? Điều gì tạo ra những kết quả khác nhau? Các yếu tố chính giúp thiết lập song ngữ ở trẻ em là gì?

Cô Barbara Zurer Pearson, từ Khoa Ngôn ngữ học, Đại học Massachusetts đã công bố một nghiên cứu tìm cách trả lời những câu hỏi này. Cô giải thích hiện tượng này thông qua năm yếu tố chính: Đã có sẳn, tình trạng ngôn ngữ, tiếp cận với việc đọc viết, sử dụng ngôn ngữ gia đình và hỗ trợ cộng đồng.

TỪ CÓ SẲN

"Từ có sẳn" ở đây có nghĩa là số lượng ngôn ngữ thiểu số có sẵn từ những người thân xung quanh (đoàn tùy tùng) các trẻ em. Rõ ràng là càng cho nhiều đầu vào, càng học hỏi thêm, và do đó càng thành thạo. Nếu trẻ em cảm thấy thoải mái khi sử dụng ngôn ngữ, chúng sẽ nhét thêm vào đầu, học nhiều hơn, và chúng sẽ trở nên thành thạo hơn. THÁI ĐỘ CỦA CHA MẸ, ANH CHỊ EM VÀ BẠN BÈ CŨNG RẤT QUAN TRỌNG ĐỂ TẠO RA CÁC TỪ VỰNG CÓ SẲN ĐÓ. NẾU HỌ CHIA SẺ THÁI ĐỘ TIÊU CỰC ĐỐI VỚI MỘT NGÔN NGỮ, HỌ SẼ LÀM GIẢM ĐI CÁC TỪ CÓ SẲN VÀO ĐẦU CÁC EM, ĐIỀU NÀY SẼ DẪN ĐẾN VIỆC CHÚNG KHÔNG HÀO HỨNG SỬ DỤNG NGÔN NGỮ, THU HÚT ÍT VÀO ĐẦU HƠN VÀ LÀM GIẢM KHẢ NĂNG HỌC TẬP THÀNH THẠO. DO ĐÓ, NẾU CHÚNG TA, VỚI TƯ CÁCH LÀ CHA MẸ, MUỐN NUÔI DẠY MỘT ĐỨA TRẺ SONG NGỮ, CHÚNG TA PHẢI THÚC ĐẨY NGÔN NGỮ THIỂU SỐ VÀ TẠO ĐIỀU KIỆN CHO VIỆC SỬ DỤNG NÓ XUNG QUANH ĐỨA TRẺ.

TÌNH TRẠNG NGÔN NGỮ

Nói chung, tỷ lệ tiếp xúc với ngôn ngữ thiểu số của các em này cần phải nhiều hơn so với tiếp xúc ngôn ngữ đa số, và lý do rất đơn giản. Chúng ta hiện nay bị chìm đắm trong ngôn ngữ đa số. Tất cả môi trường của chúng ta đều bằng tiếng Anh; từ truyền hình, trường học, quảng cáo, bạn bè, cho đến tất cả mọi thứ khác. Đôi khi, vì sự tế nhị trong lúc trò chuyện có sự hiện diện của những người chỉ nói một ngôn ngữ (đơn ngữ), chúng ta khó có thể sử dụng ngôn ngữ thiểu số ở nơi công cộng với con cái ta vì không muốn thể hiện sự thiếu tôn trọng trước những người đơn ngử đang trò chuyện với chúng ta.

Hơn nữa, sức hấp dẫn tự nhiên của ngôn ngữ đa số đối với trẻ rất mạnh mẽ. Theo một nghiên cứu, có nhiều khả năng trẻ em song ngữ cùng chung một ngôn ngữ thiểu số sẽ nói tiếng Anh hoặc một ngôn ngữ đa số trong các cuộc trò chuyện riêng tư của chúng khi không bị giám sát. Chẳng hạn như một trong những đồng nghiệp của tôi làm việc có hai bé gái, 4 và 7 tuổi. Khi chúng ở trong lớp, chúng nói tiếng Tây Ban Nha. Tuy nhiên, tiếng Anh là ngôn ngữ ưa thích của chúng khi ra sân chơi của trường.

YẾU TỐ NGÔN NGỮ

Tài liệu bằng văn bản trong một ngôn ngữ, cho dù trong văn chương cho trẻ em hay trên phương tiện truyền thông đại chúng, đều có thể bồi bổ thêm các "Từ có sẳn" vào đầu ngay cả khi ở nơi không có nhiều người nói ngôn ngữ thiểu số đó. Đối với trẻ lớn hơn một chút, đọc sách cũng là một sự củng cố quan trọng về kỹ năng ngôn ngữ của chúng, và góp phần làm chúng thành thạo và duy trì ngôn ngữ hơn. Trên thực tế, kỹ năng đọc một ngôn ngữ cũng được dùng để áp dụng khi đọc một ngôn ngữ khác theo tài liệu "Ngôn ngữ và khả năng đọc viết của trẻ em song ngữ (LLBC; Cobo-Lewis, Eilers, Pearson, & Umbel, 2002)," những đứa trẻ học đọc bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Tây Ban Nha đạt điểm cao hơn một cách đáng kể trong việc đọc bằng tiếng Anh cũng như tiếng Tây Ban Nha.

Vai trò của gia đình trong song ngữ

YẾU TỐ GIA ĐÌNH

Điều cần thiết là gia đình tạo điều kiện giao tiếp ngôn ngữ thiểu số để hỗ trợ việc học của các con em mình. Trên thực tế, có một lý thuyết gọi là Quy tắc ba thế hệ, gợi ý rằng thế hệ đầu tiên (thường là người di cư đến Hoa Kỳ) có phần nào song ngữ, nhưng họ vẫn thích giao tiếp bằng tiếng mẹ đẽ hơn. Con cái của họ, thế hệ thứ hai, có thông thạo song ngữ, và cháu của họ, thế hệ thứ ba, sẽ là đơn ngữ sữ dụng ngôn ngữ đa số, và chúng chỉ nói và hiểu một vài từ trong di sản ngôn ngữ của chúng.

Điều quan trọng là phải tiếp xúc với những người chỉ nói một ngôn ngữ thiểu số. Trong các gia đình có cả bố và mẹ chỉ nói ngôn ngữ thiểu số ở nhà và đặc biệt là nếu khả năng nói tiếng Anh của họ bị hạn chế, thì hầu như là sẽ luôn có sự tương tác để hỗ trợ việc học ngôn ngữ thiểu số. Đó là những trường hợp trẻ em đóng vai trò là người phiên dịch cho bố mẹ chúng. Không có gì lạ khi ta thấy một người phụ nữ trong một cửa hàng yêu cầu con của mình làm thông dịch với nhân viên của cửa hàng.

Tuy nhiên, chỉ với một người nói ngôn ngữ thiểu số hoặc cả hai cha mẹ thông thạo song ngữ, môi trường ngôn ngữ ở nhà không có gì chắc chắn hơn và ít có khả năng cung cấp đầu đủ "từ có sẳn" cho những người đang học song ngữ.

YẾU TỐ CỘNG ĐỒNG

Một cộng đồng kết nối và thống nhất của những người nói chung một ngôn ngữ thiểu số sẽ thực sự có thể thúc đẩy con em chúng ta sử dụng ngôn ngữ đó. Chúng ta có thể thấy nhiều cộng đồng trên khắp Hoa Kỳ: như các khu vực Tây Ban Nha ở Florida, khu Japantown ở San Francisco hoặc khu Little Tokyo ở Los Angeles, các khu cộng đồng Ba Lan và Czech của South Broadway (Cleveland), hay khu phố Tàu ở Thành phố New York... chúng ta biết đó là những khu phố hoặc khu vực mà dân cư là đại đa số di dân từ các quốc gia đó trên thế giới. Không có gì lạ khi thấy những người sống ở những khu vực chưa bao giờ có nhu cầu nói tiếng Anh vì những cộng đồng này cung cấp cho những người nói ngôn ngữ thiểu số đó một nền kinh tế và dịch vụ nơi họ có thể tương tác và sống bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của họ. Trẻ em sống trong các khu vực này mặc dù được tiếp xúc với ngôn ngữ đa số ở trường học nhưng chúng lại hấp thụ được thật nhiều ngôn ngữ thiểu số.

Tuy nhiên, có một số khu vực trên đất nước nơi tập trung chủ yếu là các cá nhân sinh ra ở Mỹ, vẫn thu hút rất nhiều người nước ngoài. Những người mới này thường hòa nhập dễ dàng hơn vào xã hội Mỹ nhưng họ cảm thấy rất khó truyền lại di sản văn hóa và ngôn ngữ của họ cho con cái do thiếu tiếp xúc với cộng đồng. Tuy nhiên, họ vẫn có thể tạo ra một cộng đồng xã hội để thiết lập một bối cảnh hầu duy trì ngôn ngữ và văn hóa thiểu số. Một yếu tố chính của sự hỗ trợ do cộng đồng cung cấp cho một ngôn ngữ thiểu số là việc giáo dục. Chúng ta nên có sẵn các chương trình giáo dục ngôn ngữ song hành để đảm bảo rằng con cái chúng ta được học cả hai ngôn ngữ ở trình độ học thuật.

Nghiên cứu được thực hiện giữa cộng đồng Latin ở Miami cho thấy mặc dù có sức mạnh kinh tế và chính trị, những cộng đồng này hầu như không có trường nào cung cấp các chương trình song ngữ. Hơn nữa, nó kết luận rằng tiếng Tây Ban Nha đang bị mất ở Miami thậm chí còn nhanh hơn cả quy tắc ba thế hệ sẽ dự đoán, chủ yếu là vì cộng đồng dường như không nhận ra mức độ đe dọa đối với ngôn ngữ thiểu số. Mỗi dấu hiệu chỉ ra cho thấy rằng trẻ em sẽ học ngôn ngữ thiểu số khi cha mẹ chúng nỗ lực và có ý thức giao tiếp ngôn ngữ thiểu số với chúng. Tuy nhiên, nếu cha mẹ chúng không nỗ lực, thì ngôn ngữ đa số sẽ thống trị. Nói cách khác, trong khi trẻ em có khả năng tự nhiên duy nhất để học nhiều ngôn ngữ, thì quá trình này không phải là phép thuật; mà nó cần có thời gian, sự tái lập và tập trung để nuôi dưỡng khả năng song ngữ ở trẻ em.

Nghiên cứu đầy đủ có thể được tìm thấy trong liên kết sauhttp://www.umass.edu/…/Pearson_social_circumstances_APPolog…

----------------------------------------

THREE-GENERATION RULE

March 29, 2015 posted by Blogger communitylove2015 (real name Diana, an immigrant to the US) on the BE BILINGUAL!! blog

I used to have the assumption that every person raised in a bilingual family would become naturally bilingual. But that is not true. During all these years I have lived in the United States, the country of multiculturalism par excellence, I have come across many people whose parents and grandparents spoke to them in their native language. To my surprise, I only met some that can speak both languages (English and their families’ native language) perfectly. Most of them can only speak a few words and/or understand their native language!

Looking around for a study that could give me some insight into this phenomenon, I found one by the University of Miami Bilingualism Study Group (BSG). In their study, researchers recruited 25 babies in bilingual families and followed their progress until age 3. Over the years, they observed all the babies learning words and phrases in both English and Spanish, but by the age of 3 years, several of them had stopped using Spanish. They were not comfortable enough in the second language to answer their parents or the researchers in that language, much less initiate an interaction in Spanish themselves.

We know that children easily pick up the majority language, even if their parents cannot speak it. We know that children have an amazing ability to learn languages. Yet why is it that some children raised in bilingual families learn both languages, while others do not? What create these different outcomes? What are the key factors that help establish bilingualism in children?

Barbara Zurer Pearson, from the Department of Linguistics, University of Massachusetts published a study that seeks to answer these questions. She explained the phenomenon through five key factors: input, language status, access to literacy, family language use, and community support.

INPUT

Input means the quantity of minority language that is available in the children’s entourage. It is obvious that the more input, the more learning, and consequently the more proficiency. If children feel comfortable using the language, they will invite more input so they will learn more and they will become more proficient. Attitudes of parents, siblings, and peers are very important to create input. If they share negative attitudes towards a language, they will be subtracting input, which will lead to less enthusiasm for using the language, attract less input, and decrease learning and proficiency. Therefore, if we, as parents, want to raise a bilingual child, we have to promote the minority language and facilitate its use around the child.

LANGUAGE STATUS

In general, children need a greater percentage of exposure to the minority language than in the majority language, and the reason is simple. We are immersed in the majority language. All our environment is in English; television, school, advertisements, friends, and just about everything else. Sometimes it’s even difficult to use the minority language in public with your child because you don’t want to show disrespect to the monolinguals involved in the conversation.

Further, the natural attraction of the majority language for the child is very powerful. According to the same study, it is more likely that bilingual children sharing the same minority language will speak English or the majority language between themselves in private unregulated conversations. For instance, one of my colleagues of work has two girls of 4 and 7 years old. When they are in class, they speak Spanish. However, English is their language of preference when they are playing in the school’s playground.

LANGUAGE FACTORS

Written materials in a language, whether in children’s literature or mass media, can extend input even in the absence of many language speakers. For slightly older children, reading is an important consolidator of their language skills, and contributes to both greater proficiency and retention of a language. In fact, reading skills transfer from one language to another and according to “Language and Literacy in Bilingual Children” (LLBC; Cobo-Lewis, Eilers, Pearson, & Umbel, 2002), children who learned to read in both English and Spanish scored significantly higher in reading in English as well as Spanish.

Family's role in bilingualism

FAMILY FACTORS

It is essential that the family provides enough minority language interaction to support learning it. In fact, there is a theory called “the three-generation rules” that suggests that the first generation (typically emigrants who came to United States) are somewhat bilingual, but they remain strongly dominant in their native language. Their children, the second generation, are fluently bilingual, and their grandchildren, the third generation, will be monolingual in the majority language and will only speak and understand a few words in the heritage language.

It is crucial to have contact with monolingual speakers of the minority language. In families where both parents speak the minority language at home, and especially if their ability to speak English is limited, it will almost always be sufficient interaction in that language to support minority language learning. These are these cases where the children act as “interpreters” of their parents. It is not uncommon to see a woman in a store and asking her child to interpreter between her and the shop clerk.

However, with only one speaker of the minority language, or two fluently bilingual parents, the language environment of the home is more uncertain, and is less likely, on its own, to provide a bilingual learner with enough input.

COMMUNITY FACTORS

A connected and united community of minority language speakers can really motivate our children to use that language. We can see many of these communities throughout United States: the Hispanic enclaves in Florida, Japantown in San Francisco or Little Tokyo in Los Angeles, the Polish and Czech communities of South Broadway (Cleveland), Chinatown in New York City…we all know of that part of the city or area where there is a predominance of emigrants from a specific part of the world. It is not uncommon to find people living in those areas who have never had the need to speak English because these communities provide minority language speakers with an economy and services where they can interact and live using their native language. Children living in these enclaves are exposed to the majority language at school but are otherwise immersed in the minority language.

However, there are some areas of the country populated predominantly with American born individuals which still attract foreigners. Those newcomers normally get integrated easier into the American society but they find it very difficult to pass on their cultural and language heritage to their children due to the lack of community exposure. Yet, they can still create a social community in order to stablish a context to maintain the minority language and culture. A key element of community support provided to a minority language is through education. We should have dual language education programs available to make sure that our children are learning both languages at an academic level.

The study conducted among the Latin community in Miami found that despite their economic and political power, these communities have almost no schools that offer bilingual programs. Furthermore, it concludes that Spanish is being lost in Miami even faster than the three-generation rule would predict, mainly because the community does not seem to recognize the level of threat to the minority language. Every indication points out that children learn the minority language when parents make a conscious effort to expose the language to them. However, if parents don’t make the effort, the majority language will take over. In other words, while children have a unique natural ability to learn multiple languages, the process is not magic; it takes time, repetition, and focus to nurture bilingualism in children.

Source: Facebook.com

 reacted this
1 person likes this.
 reacted this