Mat ma Champa
by On November 22, 2013
431 views

Chương 2 – p1

12 năm sau. Đà Nẵng, 22 giờ 17 phút ngày 19 tháng 8.

Người đàn ông Pháp gầy gò đang sửa soạn đống tài liệu trong căn phòng của một khách sạn bên bờ biển Đà nẵng. Suốt mười hai năm sống ẩn giật sau biến cố kinh hoàng, nỗi ân hận và sợ hãi đã vắt kiệt một nhà khảo cổ tài ba đang đà sung mãn trở nên tiều tụy hơn so với cái tổi 67 của mình. Niềm an ủi lớn nhất giữ ông lại trên cõi trần là lẫn đứa con gái độc nhất với người vợ bất hạnh mà ông đã vô tình đẩy vào chỗ chết. Vết thương nào rồi cũng phải lành da. Ngày ông phục hận và làm theo ước nguyện của vợ lúc lâm chung đã đến.

Mọi khâu chuẩn bị cho ngày trọng đại sẽ diễn ra vào hôm sau đã hoàn tất, ông lôi cuốn nhật kí đặt lên bàn định chép nốt vài dòng. Dở cuốn sổ dày cộp luôn bên cạnh ông suốt mấy mươi năm nay, trên khuôn mặt phong sương hốc hác của nhà khảo cổ Viện Viễn Đông Bắc Cổ lừng danh thoáng hiện một nỗi buồn. Cuốn sổ chỉ còn đúng một trang.

Bất giác ông linh cảm có chuyện gì đó khác lạ, những trang giấy nâu chi chít những phát hiện, những sự kiện đáng nhớ và cả những ngày đau đớn cùng cực trong đời. Nó là người bạn duy nhất luôn ở bên ông. Càng nghĩ ông lại phát hiện nó giống mình đến kì lạ. Cũng thô mộc, nhàu nhĩ và cô độc nhưng đầy ắp tri thức và đầy rẫy khủng hoảng còn nóng rực đến tận hôm nay. Ông chợt nhận ra nó chính là bản sao chuẩn xác nhất về đời mình nhưng ông không mong giống nó nữa. Bởi, nó chỉ còn đúng một trang. Một nỗi ám ảnh chết chóc bỗng dưng sống lại. Lời nguyền độc địa đã cướp đi người vợ hết lòng yêu thương. Hôm nay nó như đang hiện về để mang đi nốt bố con ông sao?

Cố xua đuổi cái cảm giác bất an của một kẻ có tuổi độc thân, Paul Morier bắt đầu cầm bút rồi chắt chiu trang giấy còn lại. Ông có thói quen ghi lại những diễn biến chính trong ngày, sau đó gạch đầu dòng các việc quan trọng cho ngày mai. Hôm nay là một ngày bận rộn nên những dòng chữ cũng dài hơn. Nhưng ngày mai mới thực sự quan trọng nhất. Theo lịch đã sắp xếp, đúng 7 giờ sáng mai ông sẽ đẫn đầu phái đoàn khảo cổ vào thánh địa Mỹ Sơn để khai quật một thần bảo hộ của Vương quốc Champa cổ xưa. Trừ ông ra, không một ai biết báu vật này là gì và chôn vị trí nào cho đến phút chót.

Bất chấp sự háo hức và nôn nóng dâng cao trong giới khảo cổ như một nồi súpde đang đun sôi, ông vẫn giữ phong thái lạnh lùng thường thấy. Ông biết chỉ vài giờ nữa thôi họ sẽ vờ òa. Giây phút lịch sử của ngành khảo cổ Việt Nam nói chung và Chămpa học nói riêng sẽ bước qua một trang mới.

Paul đứng dậy rồi từ từ mở toang cửa sổ. Một làn gió biển Đông mát rượi lùa vào tràn ngập căn phòng nhỏ. Hít thở một hơi tràn đầy lồng ngực, ông đứng lặng hồi lâu. Hướng đông, theo quan niệm của người Chăm là hướng của thần linh và cội nguồn của sự sống. Là một kẻ đã dành hết tâm lực cho đất thánh Mỹ Sơn, cùng với trái tim thành tâm của mình ông có quyền tin rằng ở chốn linh thiêng các Đấng siêu nhiên đang nhìn thấu và sẽ phù hộ cho ông trong sứ mệnh cuối đời này. Ta chỉ cần sống thêm hai ngày nữa. Đúng vậy, chỉ cần 48 tiếng nữa, món nợ lịch sử dài đằng đẵng hơn một ngàn năm mà nhân loại đang vay của người Chăm sẽ được ông thanh toán rốt ráo. Sòng phẳng trước khi chết.

Tiếng chuông điện thoại bàn reo vang, Paul nhấc máy, giọng nói quen thuộc ập đến vào cái giờ cấm làm ông kinh ngạc.

- Anh nói gì? ... Sao hả? – Paul thốt lên lạc cả giọng - Chắc chắn không?... Được rồi, tôi sẽ mở máy ra ngay bây giờ.

Đặt tai nghe xuống rồi khởi động nhanh chiếc Ipad, Paul mở hộp thư điện tử của mình. Tấm ảnh trong bức thư hiện lên đẩy sự kinh sợ của ông lên đến đỉnh điểm. Chính nó đây rồi. Không thể nhầm lẫn được. Sự bí mật tuyệt đối mà ông đã giữ mười hai năm nay đã hết. Linh vật vừa bị ai đó đào lên. Ai đã cướp của ông? Trời đất như quanh cuồng trước mắt. Nhưng mất bảo vật chưa phải là tất cả, vấn đề là nó giống như cái chốt an toàn của một trái phá đã bị rút. Paul rùng mình nghĩ đến một đại họa khủng khiếp sẽ giáng xuống tức thì.

Mồ hôi lạnh tự nhiên túa ra đầy trán. Trong giây phút hoang mang tột độ, ông không còn nhiều sự lựa chộn. Ông cảm thấy mình phải làm một việc gì đó ngay tức thì, phải gọi ngay cho ai đó trợ giúp. Điện báo cho ban di tích Mỹ Sơn hay cho cảnh sát? Báo cho đồng nghiệp trước hay tự mình đến đó trước? Paul cuống cuồng lục tìm các số điện thoại nhưng tai quái là ông không có di động còn cuốn danh bạ thì đã quên ở nhà. Mà dù có gọi cho ai thì ông cũng không thể không đến đó. Trong lúc cuốn loạn, những linh cảm quái gở cũng thi nhau ập đến. Phải trao bí mật cho ai đó phòng khi một đi không trở lại. Trao kho báu cho ai mới là vấn đề. Paul bỗng nhiên nhớ tới một người Pháp rất nổi tiếng thế kỉ 18 – tên hải tặc khét tiếng Labis. Trước khi bị treo cổ y đã ném tấm da dê vẽ đầy hình thù kì dị xuống pháp trường và nói lớn ‘’ Kho báu của ta sẽ thuộc về ai có thể hiểu được nó’’. Khi nghĩ đến kẻ đồng hương này, Paul bỗng thấy mình thư dãn khác lạ. Ông mỉm cười. Cho dù linh vật bị mất thật đi chăng nữa nhưng kho báu Champa khổng lồ vẫn đang tuyệt mật trong tay ông. Thế nhưng nếu đêm nay ông bị giết? Làm sao để nó không bị thất truyền đây? Phải rồi, mật mã!

Rút tờ giấy và cây bút. Paul viết đúng 8 kí tự rồi lập tức bỏ đi.

 *                       

Chiếc Ford Ranger cũ kĩ phanh két trong bãi gara vắng vẻ về khuya. Một thanh niên trẻ vội vã bước ra rồi rảo bước về sảnh chính. Kì Phương có mặt tại sân bay Đà Nẵng trong một tâm trạng bồi hồi hiếm có ở một kiến trúc sư quen sống trầm lặng. Với anh, chưa bao giờ thời gian lại tấn công dồn dập như hôm nay. Anh đã lái xe xuyên rừng trong đêm để đi đón một nhân vật thú vị mà hơn chục năm nay chưa gặp lại, đó là Thi Nga. Nàng là tiểu thư danh giá và xinh đẹp của Paul- người thầy của anh. Ấn tượng về cô bé mang hai dòng máu đặc biệt này trong anh không nhiều ngoài thân hình nhẳng nhiu với sở thích bơi lội trên con suối quanh co chảy qua vùng đất thánh hơn mười năm trước.

 Một tháng thực tập nhoáng trôi đi, gã sinh viên Kì Phương trở về Hà Nội và sau đó không lâu anh biết tin cả gia đình ông không còn ở Mỹ Sơn nữa. Hơn mười năm trôi qua không một tin tức gì về họ cho đến hôm qua, ông bất ngờ xuất hiện trở lại trong một cuộc khảo cổ đặc biệt sẽ diễn ra ngày mai. Quá xúc động vì ông còn nhớ cậu học trò vốn không có gì nổi bật năm xưa, Kì Phương không biết nói gì hơn. Không chỉ nhớ đến anh, ông còn ngỏ ý nhờ anh qua sân bay đón con gái cũng bay từ Pari trở lại. Thật không có gì quý hơn được gặp lại những người đã từng coi anh như thành viên trong gia đình.

Bảng điện tử thông báo chuyến bay từ Paris quá cảnh Sài Gòn và đã hạ cánh xuống Đà Nẵng an toàn. Kì Phương đưa tay nhìn đồng hồ. 11’30 giờ tối.

Kì Phương lách qua đám đông ngoi lên, mắt nhìn dòng người đang ùn ùn đổ ra với tâm trạng không thể hồi hộp hơn. Ánh mắt anh không sót một ai, những cô trẻ đẹp phải nhìn kĩ hơn bởi anh tin chắc chắn rằng nàng phải thế. Một thiếu nữ đôi mươi mang hai dòng máu Pháp - Chăm chắc phải có cái gì đó rất lạ. Nàng sẽ diệnváy đầmhay là khép mình trong bộ áo dài Chăm truyên thống đây? Dòng khách nhanh chóng trôi qua nhưng không ai khớp với trí tưởng tượng của anh. Cũng chẳng một ai gọi tên anh nốt. Đúng khi đó, có bàn tay vỗ nhẹ lên vai.

- Anh là Kì Phương? - Anh quay giật lại, sát sau là một cô gái rất trẻ vận váy đen, đi giày cao gót.

- Vâng... cô đây là...

- Tôi là Thi Nga!

- Tôi là Kì Phương, - anh đáp lại- Tôi lên để đón cô đây.

Kì Phương gần như không thể rời ánh mắt khỏi cô ta được nữa, những nét thân thuộc ẩn sâu trong kí ức của anh tới tấp ùa về.

- Anh đúng là kiến trúc sư Kì Phương không?- Khác hẳn anh, đôi mắt đen dửng dưng của cô đã nói lên rằng, cô ta đã quên tất cả.

- Đúng rồi, nếu cần cô có thể xem chứng minh thư trước khi ra xe cùng tôi.

- Khỏi cần, coi như đi xe ôm!

Kì Phương không biết cô ta nói thật hay đùa, anh đoán cô vui quá mà lỡ lời thôi.

- Hình như cô đã quên tôi? – anh hỏi và hồi hộp đợi câu trả lời.

Vẫn nở nụ cười xã giao, cô đáp:

- Thực ra hồi ấy tôi còn nhỏ quá.

- Chả trách trẻ con hay quên,– Anh nhìn ngang vào má cô và cố gắng đưa ra một nhận xét tinh tế. – còn cô, trông khuôn mặt cô không khác trước là mấy đâu.

- Vậy mà lúc nãy anh không nhận ra tôi, - cô đáp rất nhanh - mà thôi, tôi biết đàn ông các anh thường ngắm nhìn phụ nữ những nơi ... không hẳn là khuôn mặt.

Kì Phương hơi ngượng, lí do anh bỏ sót cô chính là khuôn mặt không hề trang điểm và bộ tóc đen mộc mạc, đã thế cô ta lại chọn cách ăn mặc tối màu trừ đôi giày đỏ dưới chân.

- Không nhớ mặt tôi, sao cô lại vỗ vai và gọi đúng tên tôi?

- Vì tôi biết trước anh đi đón, khách ra hết chỉ còn anh đứng đó nên tôi đoán vậy.

Kì Phương gật đầu mỉm cười. Hai người không nói gì cho đến khi chiếc xe ford của anh nặng nhọc lăn bánh hướng về thành phố.

- Bây giờ chúng ta về khách sạn chứ? – cô gái đột nhiên hỏi từ hàng ghế sau.

- Sao cô biết?

- Thì ba tôi đang ở đó mà, đúng không?

- Ừ, hôm nay ông ấy nhắc cô suốt ngày đấy. Đã khuya nhưng có lẽ ông ấy đang chờ cô về ăn tối đấy.

Kì Phương bịa như thế chứ thực ra anh thừa hiểu tính lãng trí của ba cô chẳng ai bì nổi. Cuôc đời nhà khảo cổ này gắn liền với sách vở và gạch đá. Ông có thể đọc vanh vách từng niên đại của tất cả hiện vật trong bảo tàng Chăm nhưng lại quên tịt ngày sinh nhật của vợ con. Sáng nay ông ta bận đánh vật với khối bia kí tại Mỹ Sơn rồi hàng tá chuyên gia quen lẫn không quen ùa vào hóng chuyện. Thú thực, người chờ đợi cô nhất chính là anh. Chiều nay, từ khi biết tin cô về, anh luôn nghĩ về cô với bảo kỉ niệm ngọt nào xa xưa, nhưng cái anh tò mò nhất là cô xinh đến mức nào. Anh đã quên ăn và bất chấp mớ công việc bù đầu để đi đón cô. Giờ nhìn thấy dung nhan này anh vui sướng vì đã không bõ công tưởng tượng.  Tuy nhiên khi đối mặt với sự lạnh nhạt kia, anh không khỏi buồn lòng.

- Thực ra anh để ba em ở lại khách sạn một mình là hơi ẩu. – cô lại nói.

Kì Phương chưng hửng. Anh chữa ngượng:

- Ba cô bảo thế... Mà tôi không hiểu vì sao hai người không chờ nhau để đi cùng chuyến bay?

- Vâng, lẽ ra tôi đã bay cùng chuyến ba tôi hôm qua, nhưng do phải thi nốt một môn quan trọng nên phải đi sau một ngày mặc dù biết rằng để ông ta đi một mình là không nên.

- Trông ba cô quắc thước lắm, tôi nghĩ không có vấn đề gì về sức khỏe đâu.

- Anh chưa hiểu hết đâu, đêm nay rất quan trọng với ông ấy, tôi rất lo vì các rủi ro khác.

Đúng là Kì Phương không hiểu nhiều về Paul ngoài những giai thoại chứng tỏ đây là một người Pháp có nhiều duyên nợ nhất với xứ sở này. Nhưng điều mà bất cứ ai cũng biết là ngày mai đích thân Paul sẽ khai quật một báu vật của vương triều Champa. Tin này lập tức thu hút các nhà khảo cổ khắp thế giới, đối với các nhà nghiên cứu văn hóa Chăm thì đây là một tiếng sét vang dội báo hiệu cơn dông hiếm hoi sau nhiều năm khô cằn hạn hán.

Không giống như các cuộc khai quật thông thường vẫn thầm lặng diễn ra ở đâu đó hàng ngày, điều bất thường là Paul dường như biết trước cổ vật là cái gì và đang nằm ở đâu dưới lòng đất. Hệt như hàng ngàn năm trước tổ tiên của ông ta chôn xuống và truyền lại bản đồ cho chính ông ta vậy. Sự kì bí của báu vật và thói úp mở của Paul vừa gây thêm tò mò vừa sinh lắm kẻ hiềm ghét. Ông độc quyền báu vật lẫn thông tin. Nói dại, ngộ nhỡ đêm nay ông có mệnh hệ gì thì tất cả cũng đi theo ông nốt.

- Cô yên tâm, - Anh cất cao giọng. - không đầy năm phút nữa tôi sẽ bàn giao cô cho ông ta, hai cha con tha hồ mà hàn huyên nhá!

Rex Hotel tráng lệ tọa lạc trên bãi biển lộ dần trước ánh đèn pha. Kì Phương cua xe vào trong sân rồi bước xuống dẫn cô vào trong sảnh. Gã nhân viên có chiếc nơ trên cổ áo mau miệng chào anh nhưng cặp mắt của hắn ta lại hướng về cô gái đứng phía sau.

- Anh chị cần thuê phòng?

- Phiền anh gọi lên phòng 307, báo cho ông Paul Morier có người đến gặp. – Kì Phương nói.

Gã nhướng mày ra chiều suy nghĩ.

- Vâng, anh chờ lát. – y cầm máy ấn số rồi áp lên tai khá lâu, mắt liếc thêm cô gái mấy chập mà hắn cho là ăn dứt mấy ả người mẫu quen mặt thường lui tới đây cùng các đại gia.

- Chẳng ai nghe máy cả. – y lắc lắc cái đầu húi cua rồi nói. - có lẽ ông ta đang tắm?

- Ông ta có ra ngoài không? – Kì Phương hỏi.

- Cũng có thể. - Gã đảo ánh mắt lơ đãng một cung tròn rồi nhìn Thi Nga gợi ý.- Cô là người nhà của ông Paul à? Khách khứa ra vào quá đông, tôi không để ý lắm. Nếu cần nghỉ ngơi, hai người cứ đặt thêm phòng?

- Chúng tôi không có nhu cầu lên phòng. – Thi Nga cắt ngang lời anh ta.

- Không thuê phòng?- Anh chàng lễ tân chỉ tay về phía ghế sôfa - vậy thì xin mời anh chị!

- Vâng, chúng tôi sẽ đợi! – cô đáp.

 Thi Nga biết nhược điểm của ba cô là hay quên. Nếu ông ta ra ngoài đi dạo một mình, cô chỉ hi vọng rằng đêm nay ông nhớ đường về. Cô không thể liên lạc cho ông vì ông không dùng điện thoại di động nhưng cô cho rằng như vậy tốt hơn, bởi hễ cứ mua tặng ông hôm nay thì lại mất vào hôm sau.

Ngồi trong sảnh có tường kính nhìn ra bãi biển, Thi Nga xua tan sự lo âu của mình bằng cách thả hồn theo những đám mây lởn vởi ngoài biển xa.

Trong khi cô ngắm biển thì Kì Phương ngắm cô. Da trắng, tóc dài, mũi thanh, môi hồng... không trang điểm. Không giống ánh mắt xanh lẻo của cha, cô giữ sắc mắt đen thăm thẳm của mẹ cô trên gương mặt đầy quý phái. Tạo hóa đã mang cho cô sự tuyệt mỹ giữa sự thanh tao của người phương tây và sự đằm thắm dung dị của phụ nữ An nam. Ánh trăng vàng chiếu chênh chếch làm khuôn mặt cô sáng lên đầy huyền ảo. Cô cách anh một tầm tay mà ngỡ như một thiên thần đang bay xa vạn dặm. Máu nghệ sĩ bất chợt nổi lên, anh khẽ gội tên cô.

- Tuyệt quá...Thi Nga cói thể cho tôi...kí họa được không?

Cô gái quay lại với nụ cười hiếm hoi. Tuy nhiên dù cô có đồng ý hay không thì cuốn sổ và chiếc bút đã nằm gọn trên tay anh. Từng vẽ hàng trăm khuôn mặt danh tiếng và nhiều người mẫu khoả thân nhưng chưa bao giờ anh lại run tay như vậy. Vẽ kí họa chỉ cần chộp lấy thần sắc của nhân vật và ghi lại bằng vài nét bút. Tuy thô sơ nhưng người họa sĩ phải tài hoa mới mong thổi được vào bức tranh cả tâm hồn lẫn tính cách. Vừa được vài nét thì giọng the thé của gã nhân viên làm anh cụt hứng.

- Cô Thi Nga có đây không?

- Tôi đây- Thi Nga quyên mất đang làm mẫu vật, cô đứng vụt lên rồi đi về phía quầy.- Gì vậy anh?

Chàng lễ tân đã sẵn nụ cười duyên từ đằng xa kèm với một lá thư trên tay. Điệu bộ hệt như sắp ban cho cô một niềm vui lớn.

- Có một lá thư của ông Paul gửi lại đây đấy.

- Thư ba tôi? sao lúc nãy anh không nói ngay.

- Xin lỗi, tôi... quên!

Thi Nga tin rằng gã này có vấn đề. Không đợi anh ta nói hết câu, cô đưa tay đón lấy nhưng bị anh chàng ‘’có vấn đề’’ này vội rụt tay lại. Lần này y mạnh dạn nhìn thẳng.

- Khoan đã, lấy gì chứng minh cô là... người nhà của Paul?

Cô đành lấy tấm hộ chiếu màu hạt dẻ đưa cho anh ta. Chàng nhân viên nhìn xuống rồi lại nhìn lên mặt cô đối chiếu. Không thể tìm ra lí do níu giữ cô ta lâu hơn, anh ta trao trả hộ chiếu lẫn bức thư.

Nói là bức thư chứ thực ra là tờ giấy trắng khổ A4 gấp lại làm tư. Hi vọng ba cô nhắn lại điều gì trước khi đi đâu đó, cô vội vã mở ra. Khi trang giấy dang rộng trước mắt, cô không thể ngạc nhiên hơn khi thấy mấy kí tự lạ hoắc:

                  A5D3

                  C1D7

Cô quay lại hỏi ngay người thanh niên.

- Liệu anh có đùa tôi không? Đúng là ông Paul Morier ở phòng 307 viết và bức thư này?

- Ơ hay, cô nghĩ tôi vẽ ra để trêu cô chắc.

- Xin lỗi, đúng là ông tây cao cao gầy gầy, râu tóc bạc phơ biết tiếng Việt đúng không.

- Sống mũi cao và đôi môi màu dưa hấu như cô nữa đấy! – anh ta bổ sung.

- Phiền anh cho tôi hỏi thêm, ông đưa cho anh lúc nào, ông ấy đi cùng ai, và có dặn gì thêm nữa không?

Chàng lễ tân cảm thấy vinh hạnh ngần nào khi đôi mắt đẹp như mộng kia đang nhìn xoắn lấy mình, cho dù đó là cái nhìn riết ráo đến điên dại. Anh ước gì được chia ra năm câu hỏi và mỗi câu trả lời tương ứng anh sẽ thêm thắt cho thêm phần lì kì hồi hộp để đứng ngắm người đẹp đến hết cái buổi trực đêm buồn tẻ này. Nhưng nhìn khuôn mặt có phần tím tái và một anh chàng mặt hầm hầm đi theo buộc anh phải rút ngắn sự bông đùa của mình.

- Ông ta viết lúc ra khách sạn cách đây chừng hai tiếng. Viết xong ông đưa cho tôi và vội vã bỏ đi, hình như đi một mình...

- Anh có nhớ ông đi đường nào không?  

Anh chàng lại tỏ ra đang động não nhưng Kì Phương kéo nhẹ tay cô. Mắt anh nãy giờ không rời tờ giấy trên tay cô.

- Tôi biết đây là đâu - Kì Phương nói - Ta đi thôi!

Thoáng chút ngạc nhiên nhưng không hỏi thêm, cô bước theo anh. Chiếc Ford Ranger như một mũi tên vùn vụt lao trong đêm trực chỉ Mỹ Sơn.                                

9 users reacted this
mydung

Tac gia viet bai nay rat cool. Nguong mo tac gia nay roi nha. Mat Ma Champa co may chuong vay anh @ 

Mat ma Champa
nhiều chương lắm mydung à, có chương hay chương dở đấy
bonghong

vậy là anh viết xong tiểu thuyết rồi á? hy vọng sẽ được đón đọc tiểu thuyết ra mỗi kỳ...nếu NC tuyển giọng đọc tiểu thuyết này thành mp3 thì chắc nghe sướng lắm đấy. Tiễu thuyết này kể giống như trinh thám, bí mật đầy bí ẩn...thật hấp dẩn vô cùng. Cảm ơn anh nhiều.

Mat ma Champa
chưa xong đâu, được phần nào cho lên phần ấy để lấy cảm hứng và các ý kiến phản hồi nữa, cám ơn bạn theo dõi
Khánh Sơn
hãy cho danh tánh nha, để nhiều người hiểu lầm nha, khổ cho a
kevin cham
Chac tac gia cung bi mat nhu tieu tieu thuyet nay qua hihihi
Mat ma Champa
co khi la the that... hi
Like (9)
Loading...
9
9 users reacted this
mydung
Tac gia viet bai nay rat cool. Nguong mo tac gia nay roi nha. Mat Ma Champa co may chuong vay anh @ Mat ma Champa
Mat ma Champa
nhiều chương lắm mydung à, có chương hay chương dở đấy
bonghong
vậy là anh viết xong tiểu thuyết rồi á? hy vọng sẽ được đón đọc tiểu thuyết ra mỗi kỳ...nếu NC tuyển giọng đọc tiểu thuyết này thành mp3 thì chắc nghe sướng lắm đấy. Tiễu thuyết này kể giống như trinh thám, bí mật đầy bí ẩn...thật hấp dẩn vô cùng. Cảm ơn anh nhiều.
Mat ma Champa
chưa xong đâu, được phần nào cho lên phần ấy để lấy cảm hứng và các ý kiến phản hồi nữa, cám ơn bạn theo dõi
Khánh Sơn
hãy cho danh tánh nha, để nhiều người hiểu lầm nha, khổ cho a
kevin cham
Chac tac gia cung bi mat nhu tieu tieu thuyet nay qua hihihi
Mat ma Champa
co khi la the that... hi