mydung
by On February 1, 2020  in Văn Học / Bút ký - Truyện / Tổng hợp /
0 Rating 17 views 0 Likes 0 comments

 

Nik Mansour Nik Halim

Trong mỗi chúng ta, chắc ai cũng đã từng nhìn thấy người chết. Với người Islam, thi thể trước khi mang đi chôn sẽ được tấm rửa sạch sẽ và sau đó sẽ được bọc lại bằng một tấm vải lịm màu trắng gọi là kafan. Tấm vải sẽ được cột lại ở đỉnh đầu, nhiều phần ở thân và chân. Không ít người Islam đã từ nhìn thấy cách thức quấn vải lịm cho thi thể ( ikak kafan) , thế nên hình ảnh thi thể được bọc bởi tấm vải trắng rồi được mang đi chôn là hết sức gần gũi với người Islam nói chung và người Chăm Islam nói riêng.

Sỡ dĩ trước khi vào câu chuyện tôi phải giải thích đôi chút về cách thức tẩm lịm người chết trong Islam vì nó có liên hệ với câu chuyện mà tôi sắp kể sau đây. Câu chuyện này xảy ra ở một làng Chăm sát cạnh sông Hậu vào những năm sau giải phóng . Trong ngôi làng đó có một gia đình người Chăm nọ rất nghèo. Trong gia đình thì người cha đã mất sớm, người mẹ thì bệt tật, ốm đau. Dường như lao động chính để kiếm cái ăn cho cả nhà gồm người mẹ và hai đứa e nhỏ một trai, một gái là người anh cả tầm cỡ 18 tuổi. Hằng ngày, anh cùng chiếc xuồng nhỏ cũ kĩ giăng lưới kiếm cá trên sông Hậu. Hôm nào có cá to thì anh mang đi bán đổi gạo, còn cá nhỏ, cá dạt thì anh mang về cho mẹ kho hay nấu canh cùng rau dại, đọt chuối… cho cả nhà ăn. Hôm nào chỉ có cá nhỏ thì anh chỉ có thể mang về cho mẹ nấu canh cùng thân chuối, củ mì để cả nhà ăn thay cơm. Cuộc sống đói khổ bữa đói, bữa no là thế nhưng nghiệt ngã thay, thời đó là thời bao cấp mà vùng sông Hậu Châu Đốc thì hồi trước giải phóng vốn là nơi đấu đá, bắn giết, phân chia quyền lực, lãnh địa giữa các thế lực như Việt Cộng, Việt Nam Cộng Hòa rồi Phật giáo Hào Hảo… sự giao tranh hay bắn phá du kích lẫn nhau xảy ra như cơm bữa. Có hôm đạn pháo nả từ phía bên kia Thị Xã Châu Đốc sang phía bên đây sông Hậu khiến cả con sông nổ ầm trời thế nên bom đạn chưa nổ còn lại dưới đáy sông hay cạnh bờ sông là rất nhiều. Nhiều người không may đã trúng phải bom nổ tan xác. Những người kiếm ăn trên sông Hậu dựa vào con cá, con tép như gia đình anh cũng đã trở thành một nghề nguy hiểm, đánh liều tính mạng để kiếm cái ăn. Hiểu được điều đó nên mỗi khi người con xuôi ghe đi kiếm cá thì người mẹ ở nhà rất lo, chỉ mong sao đứa con mình về thật sớm.

Thời bao cắp khó khăn, không chỉ riêng nhà anh mà đâu đâu cũng đói khổ, sông Hậu cá tôm rất khan hiếm do chiến tranh bom đạn trước đó tôm cá cũng chết hết. Ở làng có nhiều người chèo xuồng lấn ra phía bên kia biên giới Campuchia để chày cá và chày được rất nhiều cá to. Nhưng khổ nổi, lúc này Campuchia đang được cai quản bởi lực lượng Khmer Đỏ. Bọn này rất tàn ác, trong nước chúng đang tiến hành cải cách và thực thi chính sách diệt chủng. Song hành đó chúng cũng tấn công và diệt chủng người Việt tại Ba Chúc ( An giang), Tây Ninh cũng như đảo Phú Quốc, đảo Thổ Châu…. Còn ở vùng Châu Đốc, tuy gần sát biên giới với Campuchia, từ Trung Tâm Thị Xã có thể đi bộ để qua phía bên kia biên giới nhưng Khmer Đỏ không đánh vào chắc có lẽ nơi đây đã từ xa xưa vốn là thành trì, nơi tập trung một lực lượng vũ trang mạnh có khả năng phòng thủ cao. Vì thế nên quân Khmer Đỏ chỉ đóng và canh phòng ở phía bên kia biên giới, tức phần đất của nó. Phần này là phần đất quân sự nên ao hồ, sông suối… cá rất nhiều do không ai bắt.

Những người Chăm trong làng thường tổ chức đi thành nhóm nhỏ để lén vào phần đất của chúng chày cá mang về. Nhiều người đã đi và mang về rất nhiều cá nên anh thấy vậy cũng muốn được đi một lần. Tối hôm đó, người làng quyết định tụ họp để chèo ghe qua đó chày cá. Anh cũng chuẩn bị sẵng và mượn chày hàng xóm để chèo ghe đi cùng. Người mẹ không muốn cho anh đi vì sợ con mình gặp nguy hiểm. Nhưng anh cố trấn an mẹ và nài nỉ để xin đi cuối cùng người mẹ cũng miễn cưỡng cho con mình theo đoàn chày cá.

Lần đó cả nhóm chày được rất nhiều cá, do tính tham của một số người nên một vài người trong nhóm đã chèo hơi sâu vào con sông để chày thêm cá. Âm thanh của tiếng chày mỗi lần thả xuống và kéo lên vô tình tạo sự chú ý cho một vài lính Khmer Đỏ đi tuần. Chúng chú ý và thấy nhóm người đang chày cá trong khu đất của chúng. Chúng không vội đuổi bắt hay bắn vội mà cho nhóm chày đến khi cả nhóm tụ họp nhau để chèo về. Trong khoản thời gian đó chúng cũng ra ám hiệu tập hợp thêm nhiều tên bắn tỉa để bao vây. Khi thấy nhóm chày cá có dấu hiệu chèo ghe ra khỏi khu biên giới thì chúng bắt đầu xả súng. Tất cả mọi người bắt đầu hốt hoảng bỏ cả cá và chày và cứ thế hì hục chèo thật nhanh để thoát khỏi khu vực đó. Một vài người đã bị bắn trúng, bị thương máu me lai láng. Nhưng vì là dân sông nước, sống trên ghe thuyền từ nhỏ nên họ chèo và thoát thân rất nhanh.

Ra khỏi khu biên giới, mọi người dừng lại ở giữa sông hậu gần ngã ba Châu Đốc rồi kiểm kê xem ai bị thương ra sao, nặng nhẹ thế nào. Có hai người bị trúng đạn, một người bị bắn ngay vai và người kia bị trúng ở chân khi đứng lên cố chèo thật nhanh. Riêng anh 18 tuổi kia bị phát hiện đã chết do không may anh bị trúng một phát đạn ngay đầu. Thi thể của anh được đưa về nhà với sự tiếc thương của tất cả những người trong nhóm.

Gia đình anh vô cùng đau thương khi nhận thi thể của anh. Sáng hôm sau, mọi người trong làng tất bật đến cùng lo hậu sự cho anh. Trước khi mang đi chôn, thi thể anh phải được quấn trong tấm vải lịm màu trắng nhưng gia đình anh lại không có. Trong thời bao cấp, kiếm một tấm vải để may đồ là rất khó với lại do nhà anh nghèo nên việc đặt mua vải từ Sài Gòn là việc không thể. Do anh bị chết bởi trúng đạn nên phải chôn càng sớm càng tốt. Lúc này gia đình anh chỉ có một tấm vải to màu đen nên đành phải dùng tấm vải này để lịm thi thể của anh.

Việc hậu sự của anh do mọi người trong làng đều chung tay giúp đỡ nên xong xuôi rất nhanh. Gia đình anh nhất là người mẹ dù thương con, khóc hết nước mắt nhưng cũng phải trở về nhà để lo cho hai đứa em của anh. Biết được cái chết của con mình là chết xấu nên người mẹ rất kĩ, bà rửa thật sạch các viết máu trong nhà và quần áo của anh mặc khi mất bà cũng mang đi chôn sạch sẽ trong ngày hôm đó.

Vào tối hôm đó, lúc giữa đêm, trong nhà, bà và các con nghe rất rõ tiếng gõ cửa. Tiếng gõ cửa nghe không phải âm thanh từ ngón tay đập vào cửa “cóc …cóc” mà là âm thanh dường như từ trán người đập vào cửa. Bà nghĩ có lẽ do được lịm trong tấm vải và đã được cột tay và chân lại nên người đã chết không thể dùng tay gõ cửa mà phải dùng đầu. Bà không sợ nhưng hai đứa con nhỏ rất sợ, chúng chui rút trong chăn và ôm chầm lấy bà ở một góc giường. Giữa đêm khuya thanh vắng của một ngôi làng nghèo, ngoài tiếng cú mèo ghê rợn nay lại còn có tiếng gõ “bịch bịch” ngoài cửa khiến không khí càng thêm căng thẳng và ma mị. Bà cố nghe dường như trong tiếng gõ cửa có tiếng rên the thé hòa lẫn vào đó. Bà ôm lấy hai đứa con và ra hiệu cho chúng ngồi thật yên lặng để bà nghe cho rõ tiếng rên đó. Khi bà cố nghe rõ thì tiếng rên hiện lên mồn một:

- Patih….patih… ( màu trắng…màu trắng…)

Giọng rên âm trì đến nỗi khiến bà cũng dựng tóc gái. Bà và các con cứ thế mà ôm nhau rồi ngủ thiếp đi. Đến sáng hôm sau bà mở cửa thấy trước cửa là những vụn đất, bà đi theo vụn đất đó thì nó dẫn đến nơi vốn là mộ phần mộ của con bà vừa chôn hôm qua. Tuy nhiên, ngôi mộ vẫn vậy và không có dấu hiệu gì là bị đào lên hay những dấu hiệu cái xác phía dưới đã từng đội mồ và đi ra ngoài. Chỉ là lạ ở chỗ, đất cát từ ngôi mộ rãi điều từ chỗ này đến tận cửa nhà bà.

Rời bước từ khu nghĩa trang của làng bà đi thẳng đến một gia đình chuyên dệt vải. Bà đến đó hỏi vay một tấm vải trắng. Khi bà đến đặt vấn đề thì gia đình người ta hiểu ngay và rất muốn được giúp bà tuy rằng bà không kể một chút gì về sự kiện tâm linh tối hôm qua cho nhà người dệt vải nghe. Nhà diệt vải bảo bà phải chờ dệt vì từ khi bao cắp đến nay nhà không còn dệt sẵng để bán như trước mà chỉ hoạt động cầm chừng ai đến đặt thì mới dệt do không kiếm được sợi bông, sợi tơ dễ dàng như trước nữa. Họ hẹn bà ngày mai sẽ có và hôm nay họ sẽ gấp rút dệt cho bà. Bà tỏ thái độ thật tâm biết ơn gia đình này rồi từ biệt ra về.

Tối hôm đó cả nhà vẫn không thể nào ngủ được, tuy nhiên đã vào giữa đêm nhưng lại không nghe tiếng gõ cửa như đêm hôm trước. Khoảng không gian tối om của khu xóm nghèo chỉ có tiếng gió rít qua những ngọn tre, tiếng cú mèo và tiếng hú xa xa của những chú chó văng vằng từ khu làng người Kinh phía bên kia. Bỗng đứa con gái út buồn tiểu và gọi mẹ dắt ra nhà sau để đi vệ sinh. Bà mẹ cùng đứa con trai giữa dẫn bé út ra mở cửa nhà sau để đi vệ sinh ( nhà ngày xưa không có toilet mà chỉ là nơi mà phía dưới có đào hố nhỏ để đi tiểu). Khi mở cửa mọi người dường như cảm thấy có một luồng gió âm thổi tạt vào nhà làm dậy gai óc. Đi vệ sinh xong mọi người vào nhà rồi đóng cửa lại. Khi bước vào nhà, đứa bé hét toáng lên. Bà nhìn về phía nơi mà hôm trước dùng làm nơi đặt để thi thể và người làng đến để quấn khăn lịm cho thi thể thì giờ này đây nguyên một cái xác người với tấm vải lịm màu đen quấn thân đang nằm một đống ở đấy, giống như lúc trước khi được đưa đi chôn vậy. Người mẹ lúc này cũng rối nên vội ôm hai đứa con và ngồi luôn tại chỗ. Vừa ngồi người mẹ vừa nói một mình về sự tiếc thương đứa con trai đã mất cũng như vô cùng đau xót khi phải lịm đứa con cùng tấm vải đen và bà cũng cho biết là đã đi đặt dệt tắm vải trắng, ngày mai khi dệt xong thì sẽ mang thay cho anh. Nói đến đây thì mọi hình ảnh trước đó cả nhà nhìn thấy đã biến mất, ngôi nhà trở lại bình thường như lúc đầu.

 

Sáng hôm sau, người mẹ đến lấy tắm vải trắng vừa dệt xong và cũng nhờ người làng cải táng lại, thay tấm vải lịm màu đen kia bằng tắm vải trắng vừa mới dệt cho anh. Mọi việc xong xuôi và từ đó về sau không còn có những sự xuất hiện của những hiện tượng tâm linh kì bí đó nữa.

 

 

Nguồn: Facebook

0
Total votes: 0
mydung
User not write anything about he.
Be the first person to like this.

It will be interesting:

By: On October 8, 2017
0 Rating 196 views 0 likes
Read more
By: On January 26, 2019
0 Rating 159 views 2 likes
Read more