mydung
by On January 31, 2020  in Văn Học / Bút ký - Truyện / Tổng hợp /
0 Rating 50 views 0 Likes 0 comments

 

Nik Mansour Nik Halim

Câu chuyện này xảy ra vào tầm những năm 1990, năm mà ở những thôn làng miền tây vẫn còn rất nhiều đường đất, cây cối um tùm. Các làng xã với những ngôi nhà cách xa nhau và thường tách biệt bằng những con sông, con kênh. Với những con sông lớn như sông Tiền, sông Hậu thì người dân thường qua lại bằng phà, còn đối với những con kênh, con rạch thì người dân thường qua lại bằng những chiếc xuồng ba lá vì thế mà thời này hầu như nhà nào cũng có một chiếc xuồng ba lá để tiện việc đi lại.

Ở Châu Đốc, nơi có lễ hội vía bà Chúa Xứ rất nổi tiếng. Tuy rằng thời đó lễ vía Bà không đông đúc và nổi tiếng như bây giờ nhưng những người làm ăn từ khắp mọi miền đất nước đều đến đây xin tài hoặc trả lễ vào những dịp lễ vía Bà trong năm. Thời đó không có những tour du lịch vào làng Chăm như ngày nay vì người Kinh rất sợ tiếp xúc với người Chăm do sự đồn đại về thuật thư yếm, bỏ bùa, bỏ ngải của người Chăm nên họ sợ không may bị trúng rồi mang bệnh tật hay sẽ trở thành ngơ ngơ, ngẩng ngẩng… chỉ có một số người có mang bệnh trong người do nghi đã bị kẻ xấu thư yếm, hay vong nhập… thì họ mới tìm vào làng Chăm để xin gỡ.

Vào thời này thì những làng Chăm ở Nhơn Hội, Khánh Bình… là những nơi khá xa xôi và ít ai biết đến. Nói đến Chăm thì họ thường chỉ biết đến làng Chăm Châu Giang ở phía bên kia sông Hậu, nơi đối diện với trung tâm thị xã Châu Đốc ( nay là thành phố Châu Đốc) mà thôi.

Dạo ấy có một anh người Kinh, anh này là một thương gia lớn ở Sài Gòn. Do mấy năm trước có tới vía Bà để cầu lộc và nay anh làm ăn phất lên, có của dư của để nên anh tin Bà đã ban lộc cho anh nên vào mùa vía này anh xuống Châu Đốc để trả lễ. Khi hoàn thành việc trả lễ ở Núi Sam xong thì anh tìm về Châu Giang để thăm một anh bạn người Chăm, người bạn này rất thân với anh.

Được biết người bạn Chăm của anh xưa kia hai người cùng làm thuê bóc vác ở bến tàu cho một ông chủ người Hoa. Về sau anh bạn Chăm khi đang vác lúa từ chiếc ghe lớn đã không may bị ngã xuống kênh. Không may nữa là anh ngã trúng cây cọc nhọn, đầu nhọn của cọc đã đâm thủng chân anh làm đứt vài mạch máu quan trọng gì đó. Chỉ biết là sau đó chân anh không còn đi lại mạnh như trước được nữa. Vì thế anh đã chuyển về quê làm nông còn anh bạn người Kinh thì ở lại bám trụ. Sau này anh người Kinh làm ăn phất lên có nhà cửa cơ ngơi ở chốn Sài thành, nhưng anh vẫn không quên người bạn Chăm năm xưa nên khi có dịp ghé Châu Đốc anh liền tìm đến viếng thăm.

Ở những ngôi làng người Chăm muốn tìm người không khó. Chỉ cần nhớ tên cộng với vài đặc điểm như dáng cao, mắt to, răng hô… rồi mang những cái đó đi hỏi thì người ta giúp đưa đến tận nhà người muốn tìm. Bạn của anh này thì bị tật ở chân nên chỉ cần hỏi sơ là người ta biết ngay và thế là anh tìm đến nhà người bạn này không khó.

Gặp được bạn cũ, hai người mừng mừng tủi tủi bắt tay ôm chầm lấy nhau. Chủ gia tiếp đãi anh rất thân mật và giới thiệu anh với toàn thể gia đình. Sau buổi cơm trưa, hai người hàn huyên tâm sự kể về cuộc sống của mình sau ngày hai người không còn làm chung nữa. Do tính hiếu kì của đại bộ phận người Kinh vào thời đó về các làng Chăm nên anh bạn kia buộc miệng hỏi về bùa chú và thuật trừ tà ma của người Chăm. Mà vô tình anh hỏi trúng nhà anh này có ông nội là một người rất rành về thuật trừ tà, yểm quỷ mà người Chăm hay gọi là ông Gru. Anh liền dẫn anh bạn người Kinh sang nhà nội để trò chuyện cùng ông và cùng nghe ông kể về những câu chuyện ma quái ghê rợn mà ông đã từng trừ yếm.

Ngồi say mê nghe ông kể chuyện từ chiều đến chạng vạng tối, anh người Kinh rất thích thú. Cũng nói thêm là anh này rất gan và không sợ ma nên càng nghe anh càng thích và rất muốn nhìn thấy ma. Anh xin ông có cách nào cho anh thấy ma được không. Ông nội ngạc nhiên nhìn anh một hồi rồi vỗ vai và nói:

- Thôi, đã đến giờ ta hành lễ ( solat maghrib), ta phải đi thánh đường và sau giờ hành lễ Isyak ( tầm 7h30) ta mới về lại. Con cứ ở chơi suy nghĩ, niếu ta về mà không thấy con ở đây thì ta biết con đã đổi ý. Còn ta về mà con vẫn ở đây chờ ta thì ta sẽ giúp con thấy được những gì con muốn thấy. Nhưng ta nhắc con nhớ, đây không phải chuyện đùa.

Anh người Kinh gật đầu và hứa sẽ ngồi đây chơi đợi ông. Anh người Chăm và ông nội cùng nhau nhanh bước đến thánh đường để kịp giờ hành lễ. Bà nội ở nhà cũng nhanh tay đóng hết cửa nẻo trong nhà và thấ đèn dầu lên. Người Chăm thời đó hễ cứ trời vừa tối là nhanh tay đóng hết cửa nẻo trong nhà, họ rất sợ những thứ không được mời sẽ vào nhà quấy phá gia đình họ, nhất là trẻ em. Anh người Kinh vẫn ngồi ngay cửa ra vào ( nơi người Chăm dùng để tiếp đón khách) và cửa vẫn mở cho anh có thể nhìn ra đường. Bà nội châm lại cho anh ấm trà nóng và không quên thấp một chiếc đèn dầu lớn nơi anh ngồi rồi bà cũng vào nhà sau chuẩn bị hành lễ ( phụ nữ Chăm không đi hành lễ ở thánh đường).

Lễ Isyak xong xuôi, anh người Chăm và ông nội cùng về. Anh người Kinh nhìn thấy hai người thì mừng rỡ. Ông nội nhìn anh có vẻ bất an vì ông nghĩ ý muốn của anh lúc chiều chỉ là bâng quơ, ai ngờ anh muốn thật. Ông nội không quên nói và giải thích rõ những nguy hiểm mà anh có thể gặp khi anh muốn nhìn thấy cõi âm. Thế nhưng anh người Kinh quá hiếu kì, cộng thêm tính gan dạ nên anh nhất quyết muốn được thấy.

Ông nội giải thích con mắt của mỗi con người có một tấm màng che. Thế nên con người không nhìn thấy cõi âm ( alam jinn), chỉ khi nào ma, quỷ ( jinn) muốn chúng ta thấy thì chúng ta mới thấy chứ bình thường chúng ta đã bị tấm màng đó che lại nên sẽ không thấy gì mặc dù lúc nào ma, quỷ cũng tồn tại xung quanh chúng ta. Nếu con muốn thấy thì ta sẽ dùng bùa chú được trích từ thiên kinh Qur’an để gỡ tấm màng đó ra. Và với quyền năng và sự cho phép từ Thượng Đế Allah thì con có thể nhìn thấy cõi âm dù những sinh vật cõi âm đó có muốn cho con thấy hay không. Anh gạt đầu và đồng ý.

Ông nội dẫn anh vào khu rừng nhỏ sau làng, anh người Chăm đã quen nhìn thấy những gì ông nội làm từ xưa đến nay nên anh hiểu được tính nghiêm trọng và không muốn đi theo nên dặn anh sẽ đến đón về nhà anh nghỉ sau khi ông nội dăt anh về lại đây. Cũng xin nói thêm một chút về khu rừng nhỏ sau làng. Đây là khu rừng phân cách giữa ngôi làng và cánh đồng lúa, ngày nay nó đã được san bằng đấp cao để làm đường lộ và khu dân cư. Nhưng thời đó nó đúng nghĩa là một khu rừng với cây cối chằng chịch, và với những cây có tán rộng và dây leo nên lúc nào ta cũng cảm thấy khu rừng khá âm u và rợn da người khi đi ngang qua. Những người làm đồng ai cũng tranh thủ về nhà trước khi trời tối vì rất sợ phải băng qua khu rừng này khi trời đã tối. Khu rừng nhỏ cũng nổi tiếng với những câu chuyện ma rùng rợn từ những người bị ma nhác hay bị giấu.

Ông nội cầm một chiếc đèn dầu nhỏ đi trước, anh người Kinh đi theo sau. Đến giữa rừng, ông đứng lại nên anh cũng đứng theo. Ông chỉ tay vào đằng trước và nói phía đó có cả một ngôi làng của loài jinn ( ma, quỷ), khi ta mở được màng mắt của con thì con hãy nhìn thẳng về hướng đó. Ông nội liền lấy trong túi ra một chiếc lọ đồng nhỏ. Ông mở lọ và đổ vào tay một thứ nước gì đó rất thơm. Ông lấy thứ nước đó xức vào mắt anh người Kinh ( tức nhiên là xức khi nhấm mắt). Vừa xức ông vừa đọc các câu kinh Qur’an mà trong những quyển sách thần chú đã soạn. Vài phút sau ông bảo anh mở mắt. Anh người Kinh háo hức mở mắt nhìn về phía mà lúc đầu ông chỉ nhưng chỉ thấy một màu đen tối om. Với tính gan dạ nên anh bước lên vài bước để xem thì trong bóng tối xuất hiện trước mắt anh là một gương mặt bằng một cái thúng đựng lúa, đen ngòm và chằng chịt sẹo. Anh giật thót mình và theo phản xạ anh lùi lại về phía ông nội nhưng anh vẫn bình tĩnh và không hét lớn. Ông nội bảo đây là thế giới của họ ta không nên quấy rầy, giờ ta dẫn con về nhà cho con trải nghiệm tối nay rồi sáng mai ta sẽ đóng lại cho con. Anh cùng ông về nhà và tối đó anh xin ngủ lại nhà ông chứ không về nhà người bạn của anh.

Anh ngủ lại nhà ông vì anh nghĩ theo quan niệm của người Kinh thì nhà ông thầy bùa sẽ có nuôi ma, quỷ để làm công cụ say khiến cũng như nơi đây sẽ có nhiều hiện tượng tâm linh để anh trải nghiệm. Nhưng anh đã sai vì ông nội là một người trừ tà, diệt quỷ tạo phúc và trị bệnh nên ông không nuôi quỷ. Nhà ông được dán và trấn yểm rất nhiều bùa chú được trích từ thiên kinh Qur’an vì ông sợ những thứ được ông trừ và tống khỏi những cơ thể người bệnh mà ông đã chữa sẽ quay về quấy phá gia đình, vợ con ông. Thế nên tối đó anh người Kinh không có gì để trải nghiệm nên anh khá thất vọng. Sáng hôm sau, ông gọi anh đến để đọc phép đóng màng mắt lại nhưng anh xin cho anh trải nghiệm thêm vài ngày. Cũng vì trên Sài gòn, ngôi nhà anh mới mua và anh cũng từng ở vài đêm có rất nhiều hiện tượng lạ. Nhất là tiếng gõ cửa vào đêm khuya mà không bao giờ thấy người. Anh muốn nhân dịp đôi mắt anh có thể nhìn thấy cõi âm này để về đó tìm hiểu, rồi xong anh sẽ về đây ngay để ông đóng lại. Ông nói rất nguy hiểm nhưng anh cứ khăng khăng va nài nên ông đành chấp thuận. Tiễn anh đi ông không quên lấy một tấm bùa yểm quỷ được xếp nhỏ lại và bỏ vào một chiếc bọc ni long nhỏ rồi xếp gọn lại trao cho a. Ông không quên dặn anh do chiếc bùa là những câu trong thiên kinh Qur’an nên anh không được để vào túi quần mà phải bỏ vào túi áo, không được mang vào nhà vệ sinh và không được làm vấy bẩn thịt lợn vào đấy. Anh cảm ơn ông và người bạn rồi lên đường về lại Sài Gòn.

Anh về Sài gòn không về nhà vợ con mà vào ở thẳng căn nhà mới mua mà anh nói có nhiều hiện tượng tâm linh đó. Lại nói thêm về ngôi nhà này, nó là một ngôi nhà khá rộng nằm ở ngoại ô Sài Gòn nhưng lúc anh mua thì nó khá cũ và dường như bị bỏ hoang khá lâu. Anh phải sửa chửa lại mới có thể ở được. Đối diện ngôi nhà là một ngôi biệt thự bị cháy, bỏ hoang. Chắc có lẽ là đã rất lâu rồi nên cây cối mọc ùm tùm, ban ngày nhìn từ bên nhà anh thì anh còn thấy có cây còn mọc cao trong những căn phòng với những khung cửa sổ trống hoắc. Đêm đến thì nhìn khá ghê rợn. Căn nhà này anh mua được với giá rất rẻ nên anh nghĩ chắc người ta sợ căn nhà cháy đối diện đó nên không ai dám mua căn nhà này vì thế nên anh mới mua được với giá rẻ như vậy.

Tối đó, khi mặt trời vừa xuống và bầu trời vừa nhá nhem tối thì anh thấy có ánh đèn ở phía nhà đối diện. Anh hé cửa sổ nhìn qua thì thấy ngôi nhà hoang cháy đen với cây cỏ um tùm vào buổi sáng thì nay hiện lên rất lộng lẫy, đẹp, xa hoa và sáng rực với những chiếc đèn măng xông. Anh ngầm trong bụng bảo:

- Ái chà, thú vị rồi đây!

Từ lúc sập tối, anh cứ chốc chốc lại nhìn về phía căn nhà đối diện. Vẫn thế, vẫn sáng đèn. Anh nghĩ trong bụng sao Sài Gòn thời này lại xài đèn măng xông? Nhưng anh hiểu đây là những hiện tượng tâm linh kì bí nên anh chỉ quan sát mà không tác động gì. Phải đến đúng 12h đêm thì cửa nhà anh có nghe tiếng gõ. Trước đây anh thường nghe tiếng gõ cửa nhưng lúc đó anh đã ngủ. Và khi nghe tiếng gõ cửa anh thường thức dậy và đi mở cửa nhưng chưa bao giờ thấy ai và anh cũng không quan tâm lúc đó là mấy giờ. Nhưng nay khi thức canh anh mới biết là đúng 12h giờ thì nghe tiếng gõ cửa. Tiếng gõ cửa rất lâu, tầm 4,5 phút nhưng anh không đi mở. Anh muốn xem có những sự việc gì sẽ xẩy ra. Bổng trong phòng cánh cửa hé mở ra, một người đàn bà đang bế trên tay một đứa trẻ sơ sinh tự lúc nào đã có mặt trong phòng đó. Cô ta bế con bước ra và mở cửa. Bên ngoài là một người đàn ông với gương mặt ngà ngà say. Vừa nhìn thấy mặt anh ta là cô gái quát mắng xối xả. Sự việc cứ thế diễn ra trong nhà anh ta, anh ta đứng đó chứng kiến như một người vô hình vì dường như những nhân vật kia cứ như không nhìn thấy anh và họ hành xử cứ như đây là ngôi nhà của chính họ. Anh vẫn thản nhiên theo dõi vì anh cảm thấy nó rất thật, những con người ở đây là thật chứ không có yếu tố ghê rợn của ma quỷ.

Ông chồng ậm ờ trong những tiếng chì chiết của người vợ rồi lăn ra trên chiếc ghế sofa ở phòng khách. Cô vợ một tay bế đứa bé tay kia pha cốc trà gừng nóng cho anh chồng. Anh chồng đón lấy ly trà gừng uống rồi gục xuống ngủ tiếp. Chỉ vài phút sau anh ta bật dậy gầm rú, miệng thì ọc ra những ngụm máu trông rất ghê rợn. Lúc này người vợ mới đứng bên rồi cười rú lên thỏa chí. Thì ra cô ta đã bỏ độc vào ly trà cho ông chồng uống. Sau đó cô ta một tay bế con, tay kia xách một thùng xăng đã chuẩn bị sẵng mang sang bên kia đường. Cô lẻn vào cổng biệt thự rưới xăng và đốt rồi cô nhanh chân về lại nhà mình đứng bên cửa sổ nhìn về phía ngôi nhà đang cháy rồi cười rú lên rất ghê rợn. Anh chàng người Kinh nhìn thấy rất rõ trên tầng lầu của ngôi nhà đang cháy có một cô gái gào thét kiêu cứu. Anh ta hoảng quá vội chạy ra đường qua đó xem có giúp gì được không. Khi anh chạy qua thì thấy đó là ngôi nhà cháy hoang y như hình ảnh ngôi nhà hoang vào ban ngày. Không khí tĩnh mịch, đường phố ngoại ô Sài gòn vào lúc quá nửa đêm tối mịch không một bóng người. Anh nhìn về phía nhà mình cũng thấy tối đen, cứ như là từ nãy đến giờ anh chưa mở đèn vậy. Nghĩ cũng hơi ớn nên anh vội quay lại nhà mình. Vừa mở cửa vào rồi bật đèn, anh thấy nhà mình vẫn nguyên vậy. Không thấy người đàn bà bế con và cũng không thấy xác hay máu me của ông chồng. Anh nghĩ người cõi âm chắc muốn cho anh thấy biến cố đã xảy ra ở đây từ nhiều năm trước. Anh ngồi trên ghế sofa nghĩ ngợi và đang chờ những gì tiếp diễn mà họ muốn cho anh thấy nữa. Chợt anh lại nghe tiếng gõ cửa.

Tiếng gõ cửa lúc này rất lâu và anh không thấy người phụ nữ bế con như lúc nãy ra mở, nhưng anh vẫn ở yên đợi. Chợt bên ngoài có tiếng gọi.

- Ba ơi ba! Ba ơi! Mở cửa cho con đi.

Anh nghe được đó là tiếng con mình, đứa con trai 8 tuổi của anh. Anh vội ra mở thì thấy đúng là con mình đang đứng ngoài cửa. Mà lạ một nỗi là đứa bé bình thường nếu nhìn thấy anh trong lúc này khi mà anh đã xa nó đến mấy ngày rồi thì nó phải ôm chầm lấy anh. Nhưng đằng này khi vào nhà nó lại tránh anh và nói là chỉ muốn nằm ngủ. Đứa trẻ tự nằm trên sofa rồi ngủ, anh vội lấy tấm chăn ra đấp cho con rồi nhanh chóng gọi điện thoại bàn cho vợ. Vì đêm khuya mà đứa trẻ này bằng cách gì có thể đi từ nhà anh ở nội thành mà ra tận ngoại ô? nếu ma cỏ muốn nhác anh đi chăng nữa thì làm sao chúng biết hình dạng của con anh vì con anh chưa từng đến đây một lần nào hết. Anh gọi và cô vợ bắt máy. Anh liền trách vợ sao đêm khuya lại cho con đi như thế thì cô vợ mới hoảng và nói là không biết gì, để cô vào phòng con xem rồi gọi lại cho anh. Khi cô vào phòng xem thì đứa con vẫn đang ngủ ngon lành trên giường, cô thở phào và lật đật bấm điện thoại bàn gọi lại cho anh. Anh chồng nghe vậy hoảng hồn liền buông điện thoại xuống và tiến lại sofa xem đứa trẻ kia thế nào. Khi anh tiến đến xem thì chỉ còn thấy chiếc chăn mà anh mang ra đấp lúc nãy nằm trên đó, đứa bé con anh đã biến đâu mất. Anh cảm thấy hơi hoang mang mặc dù anh rất gan dạ và không sợ ma, quỷ. Nhưng người cõi âm có thể biết và thông hiểu đến những thành viên trong gia đình anh, họ hoàn toàn có thể gây xáo trộn gia đình anh hoặc thậm chí có thể gây hại đến họ. Anh vội khóa cửa và đi bộ ra xa bên ngoài để bắt xe ôm ra bến xe cảng bắt xe đò về Châu Đốc.

Anh gặp ông nội và xin nội đọc chú che màng mắt lại cho anh. Anh cũng khuẩn thiết được rước nội và anh bạn người Chăm lên Sài Gòn. Trước là viếng thăm gia đình anh, sau là anh muốn nhờ nội trấn yểm ngôi nhà mới của anh. Anh bạn người Chăm và ông nội đồng ý lên Sài gòn với anh.

Về lại ngôi nhà ở ngoại ô, anh lân la hỏi những người già từng ở nơi đây từ lúc sinh ra thì mới biết. Trước năm giải phóng, đối diện nhà anh ta có một ngôi biệt thự rất đẹp, nghe kể thì giống y như khung cảnh mà anh thấy tối hôm đó. Chủ của ngôi biệt thự là một cô gái góa bụa nhưng vẫn còn trẻ và đẹp. Cô lấy một anh sĩ quan người Mỹ, anh này xây cho cô ngôi biệt thự đó và thường ghé ở với cô vào những dịp nghỉ phép hay gì đó. Sau này anh ta chết ở sa trường nên cô sống một mình. Anh chồng ở căn nhà mà anh mua ấy ngoại tình với cô ta. Bà vợ bắt được can ngăn nhiều lần nhưng hai người vẫn cứ qua lại. Thế là một đêm nọ bà vợ đầu độc ông chồng rồi lén đốt căn biệt thự cùng với ả dâm phu. Rồi cô về nhà lại, cô tẩm thuốc độc vào sữa cho đứa bé bú. Sau đó cũng tự uống thuốc độc mà chết. Chắc vì thế nên ngôi nhà sau đó không ai mua và họ bán với giá rất rẻ.

Anh rước ông nội vào nhà, ông nội liền lấy mấy lá bùa trấn yểm dán ở tất cả nơi đầu ( trên) cửa ra vào và cửa sổ. Ở giữa căn nhà, ông gọi anh lại bảo gỡ tấm gạch men ra dùm ông rồi ông lấy một đạo bùa đặt xuống và dùng một cây đinh đóng lại ở giữa lá bùa song hành với việc đọc những câu kinh Qur’an. Xong xuôi ông gọi anh đến để trán xi măng lại.

Sau đó, ông, anh và anh bạn người Chăm cùng ngồi trên ghế sofa uống trà, lúc này ông mới nói:

- Đứa trẻ mà con kể không dám đụng vào con là vì trong người con có tấm bùa mà ta cho trước khi con lên Sài gòn. Người cõi âm họ có cuộc sống và lối sinh hoạt riêng của họ, họ muốn cho con thấy thì con mới thấy. Nhưng khi lúc nào con cũng thấy họ thì họ rất bực và có thể họ sẽ hại con hay gia đình con. Con cứ nghĩ đi nếu bản thân con đang sinh hoạt trong phòng con mà phòng con có 4 vách tường bằng kính trong suốt, lúc nào người ta cũng nhìn thấy con thì con có thoải mái không? Thế nên ta mới nói việc mở màng che mắt là nguy hiểm và ta đã cho con tấm bùa phòng thân. Về ngôi nhà này thì từ trước đến nay đã trở thành nơi trú ngụ của họ. Nhưng con đã mua và dự định sẽ ở nên ta đã yểm để đuổi họ đi và con cũng yên tâm là họ cũng sẽ không quay lại và cũng không ám hại gia đình con về sau.

Anh người Kinh cám ơn ông nội và anh bạn người Chăm kia rối rích. Từ đó về sau khu vực đó không còn có những hiện tượng tâm linh kì bí nữa, tất cả trở lại nếp sống sinh hoạt bình thường.

(*) Trong đức tin Islam, người chết không biến thành ma. Những ai đã chết, linh hồn sẽ được lưu giữ bên dưới những ngôi mộ để chờ đến ngày phục sinh và chịu sự phán xét của Thượng Đế Allah để định công và tội. Thế nhưng, loài jinn ( ma, quỷ) là một loài được Allah tạo ra từ lửa. Loài này luôn hấp thụ sinh khí, ở hiện trường nơi có người chết, để tăng cường ma thuật. Và những cái chết càng xấu, càng nhiều máu thì chúng càng thu được nhiều âm khí, chúng thường biến dạng và nhập vai như là những người đã chết đó.

 

Hình minh họa là azimat wafak, nôm na mamg nghĩa là lá bùa trấn yểm những nơi xảy ra những vụ chết xấu như chết do bom nổ tan xác, xe đụng phanh thây...

 

 

Nguồn: Facebook

 

0
Total votes: 0
mydung
User not write anything about he.
Be the first person to like this.

It will be interesting:

By: On November 10, 2012
0 Rating 9.1k+ views 3 likes 0 comments
Read more
By: On August 31, 2017
0 Rating 302 views 3 likes 0 comments
Read more